Chương 46: Suối nước nóng
"Tôi chửi tụi nó rồi sao, hai ông cháu kia bẩn thỉu như vậy, dù không phải lừa gạt thì dựa vào đâu để tôi giúp, họ xứng sao?"
Lời vừa dứt thì mấy học sinh đang đứng xếp hàng gần đó thoáng chốc im như tờ, bọn họ quay sang dùng ánh mắt kì lạ để nhìn Vương Thùy.
Gì đây, thời đại nào rồi còn phân biệt giàu nghèo sang hèn thế? Thực tế trường THPT A cũng không hiểu loại con ông cháu cha hay cô chiêu cậu ấm, ví dụ như Hứa Tiểu Vy và đám Dương Triều Ba và Lâm Văn, chỉ là bọn họ cũng không mang nặng tư tưởng đó, hợp tính thì chơi chung thôi.
Giới thượng lưu cũng thường xuyên chạm mặt trong mấy bữa tiệc, cái vòng này cũng không lớn, lúc trước đã có vài người từng gặp Vương Thùy song cô ta luôn bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, làm gì hống hách thế này.
Xem như đây là lần đầu tiên đám học sinh khối mười hai được tận mắt chứng kiến cái gọi là phân biệt đẳng cấp.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Vương Thùy vẫn chẳng cảm thấy bản thân nói gì sai, từ nhỏ cô ta đã được tiêm nhiễm mấy suy nghĩ như bản thân là cô chủ nhà họ Vương, thân phận vô cùng cao quý, chỉ nên kết bạn với những người cùng đẳng cấp, ví như Ninh Ngọc Niệm, Sương Mai và Giang Nguyên.
Sương Mai thì từ nhỏ đã không hợp với Vương Thùy, cô nhóc chê Vương Thùy kiêu căng ngạo mạn, luôn dùng lỗ mũi nhìn đường, Vương Thùy lại ghét bỏ Sương Mai suốt ngày làm bạn với đám người tầm thường.
Giang Nguyên thì... Gia thế anh cao không với tới, bao nhiêu người muốn làm thân nhưng lại bị tính tình tệ hại của anh dọa sợ.
Bên cạnh đó, Vương Thùy cũng được dạy dỗ là có thể kết bạn cùng người mang lại lợi ích cho mình, dù tầm thường một chút vẫn được, loại này chính là Sa Tự Bắc.
Vì thế những người khác đều nằm trong phạm vi "không xứng" của Vương Thùy.
...
Về phía Sa Hạ, cô chẳng hề biết bên dưới đang loạn thành một đoàn, nếu biết thì chắc chắn sẽ vỗ tay hoan hô rồi lấy điện thoại ra quay lại, gì chứ cô cực kỳ thích xem cách con ranh Vương Thùy kia làm trò.
Hiện tại Sa Hạ đang rất vui vẻ bước lên trên nhận thưởng với nhóm mình.
Thật ra ban nãy bọn họ chỉ làm theo bản năng thôi, "không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất", họ không muốn vì sự hoài nghi vô căn cứ mà vờ như không thấy sự cầu cứu của ông cụ, ít nhiều gì đó cũng là một sinh mạng.
Hơn nữa xung quanh là người của nhà trường và sơn trang, họ có thể bị gì chứ?
Bên cạnh còn có một nam chính, Sa Hạ cảm thấy cô sẽ dính được chút hào quang của anh, cái vầng sáng này chẳng khác nào kim bài miễn tử hồi xura, gặp dữ hóa lành, là cái kiểu dù có bị kẻ thù ném xuống biển thì vẫn sẽ có một con cá heo đột ngột xuất hiện để cứu anh vào bờ.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Thế nên dựa vào sự hướng dẫn của Sa Hạ, bốn người còn lại nhanh chóng xuống núi, cũng may kiếp trước cô là con gái bác sĩ, chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, có một lần hai mẹ con đi du lịch ở khu sinh thái, tình huống tương tự thế này đã xảy ra, chỉ là trạng thái của đứa bé kia còn tệ hơn, mẹ cô phải cấp cứu tại chỗ.
Bình luận