Chương 43: Quả hồng châu
Khi cả đám sắp lên đến đỉnh núi thì bắt gặp một cảnh tượng cực kỳ đáng ngờ.
Mọi người đều đồng loạt dừng chân lại.
Phía trước là một ông cụ lưng còng đang ngồi quỳ bên cạnh một đứa bé, có vẻ như đứa bé đó đã bất tỉnh, xung quanh bọn họ là đống giấy vụn và bút màu.
Nói đáng ngờ là vì giữa rừng núi vắng lặng, sinh vật sống đi bằng hai chân, biết xài bộ đàm, biết chơi truy tìm kho báu hiếm hoi là bọn học sinh thì đột nhiên xuất hiện một già một trẻ cực kỳ lạ mặt và bất thường.
Sa Hạ giật thót, gì đây, đang yên đang lành từ thể loại hành động, phiêu lưu mạo hiểm pha chút đấu trí lại chuyển sang phim kinh dị à?
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Ở những nơi rừng thiêng nước độc cũng không thiếu mấy oan hồn...
Hiển nhiên ba nữ sinh kia đều chung suy nghĩ với cô, thoáng chốc bước chân nặng như chì, không tiến lên phía trước nổi.
Trái lại Giang Nguyên không nghĩ vậy, anh chẳng tin chuyện tâm linh ma quỷ mà dám chắc họ là người, chỉ là sợ có ẩn ý gì đó, anh trầm ngâm suy nghĩ về hai ông cháu trước mắt.
Đúng lúc này phía sau lưng bọn họ truyền tới một trận bước chân vồn vã lẫn gấp rút.
Bọn Sa Hạ đồng loạt xoay đầu lại nhìn.
Ban đầu chỉ là năm chấm đen nho nhỏ, khi đám người kia lại gần thì mới có thể nhìn rõ gương mặt.
Hóa ra là nhóm học sinh khác.
Lúc này mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm. Sương Mai đứng một bên khẽ lẩm bẩm: "Ninh Ngọc Niệm?"
Phía đối diện đúng là nhóm Ninh Ngọc Niệm và Vương Thùy, có lẽ họ cũng chẳng ngờ sẽ chạm mặt Sa Hạ ở đây nên thoáng chốc ngẩn người.
Vương Thùy nhíu mày, cô ta cứ nghĩ nhóm của mình là nhóm dẫn đầu cuộc đua truy tìm kho báu, nào ngờ cách đích đến một khoảng cực kỳ ngắn, cách chiến thắng chưa tới vài chục mét thì đã có nguy cơ thua cuộc.
Sột soạt.
Hai bên còn chưa kịp nói gì với nhau thì chỗ ông cụ bỗng nhiên phát ra âm thanh thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Năm cái đầu xoay sang nhìn cùng một lúc.
Dường như động tĩnh hai nhóm học sinh khá lớn đã làm ông cụ giật mình ngước lên, thấy có người đến thì gương mặt ông ấy hiện lên sự mừng rỡ, toàn thân kích động tới mức run run.
"Cứu, cứu cháu ông với!"
Giọng ông lão hết sức thảm thiết cùng tuyệt vọng.
Bấy giờ không chỉ đám Sa Hạ mà bọn Ninh Ngọc Niệm cũng gia nhập đội hình yếu bóng vía, ban đầu nào quan sát xung quanh, mãi khi cụ cất lời, Ninh Ngọc Niệm mới hoảng hốt nhìn sang. Sa Hạ căng da đầu, cố gắng hỏi ông ấy: "Cháu của ông bị gì vậy ạ?"
"Ông không biết nó bị gì nữa, rõ ràng lúc nãy vẫn còn rất tốt, vài tiếng trước bỗng dưng thằng bé bảo vừa buồn nôn vừa đau bụng, ông cũng nghĩ nó ăn bậy ở nhà nên tiêu hóa không ổn thôi, kết quả là bây giờ ngất xỉu, hôm nay ông định dẫn nó lên đỉnh núi vì nó cứ nằng nặc đòi vẽ mặt trời mặt trăng gì đấy, ông đành phải chiều theo dẫn nó lên đỉnh núi, nào ngờ lúc xuống núi lại xảy ra chuyện này." Ông cụ nức nở ôm lấy cháu mình.
Bình luận