Chương 41: Tim đập nhanh
"Lâu quá không gặp, bạn cùng bàn."
Chủ nhân của giọng nói mặc chiếc hoodie màu be, hai ống tay áo được vén lên tận khủy tay lộ ra hai cánh tay màu lúa mạch, nhìn kỹ còn phát hiện ẩn ẩn gân xanh, trông vô cùng nam tính và rắn rỏi.
Đôi mắt Sa Hạ tròn xoe, cô hơi ngu người. Sao anh lại ở đây?
Không phải anh sẽ không tham gia chuyến đi lần này ư? Không đúng, phải nói là từ trước đến giờ anh đều khinh thường, y như Sa Tự Bắc vậy, thay vì bỏ thời gian vào hoạt động nhàm chán vô bổ này thì họ tình nguyện làm việc khác.
Có thể nói đây là năm đầu tiên có cả hai người cùng tham gia.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Thật ra Giang Nguyên vốn không định tham gia, tận 11 giờ anh mới thức dậy, đáng lẽ hôm nay là ngày đi học, nếu không tổ chức tham quan thì anh sẽ gặp Sa Hạ, nghĩ đến chuyện ba ngày bốn đêm cộng thêm một ngày nhà trường tặng kèm để đám học sinh lấy lại sức không được nhìn thấy Sa Hạ, Giang Nguyên cảm thấy toàn thân đều bực bội.
Ban đầu Giang Nguyên đã nghĩ chỉ vài ngày không gặp cũng chẳng sao, dù gì mười tám năm trước anh chưa từng gặp cô vẫn sống tốt đó thôi?
Song tưởng tượng đến viễn cảnh đám con trai không biết điều thấy sắc nổi lòng tham, có rắp tâm bẩn thỉu với cô, sau đó dụ con thỏ nhà anh chạy thì Giang Nguyên bắt đầu đứng ngồi không yên.
Vì đi xe nhà nên thời gian lên đường cũng rút ngắn lại, trước khi đến, Giang Nguyên đã nhăn tin báo trước cho chủ nhiệm Hà Thanh Dương, ông ấy biết tin liền canh giờ ra đưa bọn họ vào trong. Thế nên mới có một màn bất tình lình xuất hiện này.
Giang Nguyên nhìn cô gái nhỏ đang ngơ ngẩn thì đáy lòng trở nên mềm mại, anh định giơ tay búng trán cô nhưng nhớ tới lần trước bản thân cũng làm như vậy, kết quả để lại một dấu đỏ thì bàn tay liền chuyển hướng, đổi thành xoa đầu cô: "Sao vậy? Vui mừng quá nên đần luôn rồi à?"
Độ ấm từ lòng bàn tay truyền ở đỉnh đầu xuống làm Sa Hạ bừng tỉnh, cô chớp chớp mắt: "Sao anh lại ở đây?"
Giang Nguyên qua loa đáp: "Nhớ bạn nhớ lớp."
Sương Mai và hai nữ sinh: "..." Nói cứ như thật vậy?
Hiển nhiên Sa Hạ không tin nhưng cô cũng chẳng nghĩ ra lý do thật sự khiến Giang Nguyên "đại giá quang lâm" tới tận đây, cuối cùng cô đành bỏ qua.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sau đó cô "à" lên một tiếng như nghĩ đến chuyện nào đó, cô quay sang hỏi ba người còn lại: "Đàn chị, Mai Mai, em có thể mời Giang Nguyên vào nhóm không ạ? Dù sao nhóm mình vẫn đang thiếu một người."
Chủ yếu là Giang Nguyên chẳng có bạn trong lớp, mà những người khác cũng chả dám đến mời anh gia nhập vào nhóm, thằng bạn cùng bàn có EQ quá thấp, cô không khỏi cảm thán.
Dù ba nữ sinh kia sợ Giang Nguyên song thực tế anh vẫn chưa làm gì quá đáng với họ, nếu từ chối thì trông có vẻ không tốt lớp.
"Được."
"Không thành vấn đề..."
"Tớ sao cũng được."
Bình luận