Chương 4: Nhập viện
Sa Hạ loay hoay một lúc trên nhà mới tìm được dầu thuốc, cô cởi quần áo đứng trước gương, cơ thể gầy gò của nguyên chủ cứ thế xuất hiện trọn vẹn nơi đáy mắt, trong lòng không khỏi thở dài, bảo sao nguyên chủ lại trở thành nhân vật phản diện với tâm lý vặn vẹo.
Cơ thể này tràn đầy những vết bầm đậm nhạt, nhìn đã biết chưa lành hẳn đã bị đạp, nhéo, thậm chí là đánh tiếp, tuy vị trí của Sa Hạ ở nhà họ Ninh rất khó xử nhưng dù sao cô vẫn là cô chủ, bọn người giúp việc có muốn véo ngắt cũng phải tìm những chỗ không lộ ra ngoài vì sợ ông bà Ninh trách phạt. Song, hiển nhiên đám người họ Ninh kia biết, chỉ là mắt nhắm mắt mở không thèm quan tâm thôi.
Sa Hạ cắn răng xoa bóp mấy vết thương trên người, nhìn kỹ lại bản thân ở trong gương, cô cảm thấy gương mặt này rất có nét. Anh trai Sa Tự Bắc vô cùng đẹp trai, đương nhiên Sa Hạ cũng thể nào kém hơn. Chỉ là... Quá gầy, quá ốm yếu, nếu được bồi bổ cẩn thận thì nữ chính Ninh Y cũng phải dạt sang một bên.
Hành động trên tay cô khẽ khựng lại, còn một vấn đề cực kỳ cực kỳ cực kỳ quan trọng - Tiền. Gia đình cô không giàu có gì, chỉ được tính là bình thường, nếu không làm sao nhà họ Ninh lại khinh thường như vậy, ngay cả ngôi trường anh trai cô đang theo học cũng là do anh giành học bổng, nếu cô muốn vào học cùng, hẳn là gia đình sẽ phải tốn một khoảng tiền khá lớn.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Cô giơ năm ngón tay thon dài của mình lên, kiếp trước cô học thiết kế thời trang, hiện tại khó mà theo ngành này. Thiết kế là một ngành vô cùng đốt tiền, vải vóc, giấy bút, thuê model... Với điều kiện bây giờ, sợ là chỉ dừng ở việc vẽ vời trên giấy, vẫn nên học cho tốt lấy học bổng, sau đó tìm kiếm mấy cuộc thi thiết kế trên mạng tham gia hoặc bán bản vẽ cho người ta.
Sa Hạ nghĩ vậy thì yên tâm, cô hít vào một hơi, binh đến tướng chặn, nước dâng xây bờ, có gấp cũng không làm gì được.
Loay hoay cả chiều trong phòng, cho đến khi Sa Tự Bắc gõ cửa phòng thì cô mới nhận ra đã chập tối từ lúc nào.
"Bé Hạ, ra ăn cơm đi em."
"Vâng ạ. Sa Hạ kéo tay áo xuống che lại mấy vết thương, cô đặt tay lên bụng, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, vì ban nãy linh cảm đến nên cô phác họa ra giấy tập, ngồi một lúc cũng quên ăn cơm trưa, thật ra người thiết kế thời trang như bọn cô thường xuyên chạy deadline xuyên sáng, mấy ngày không ngủ cũng thành thói quen, giờ giấc cơm nước gì đó càng lộn xộn, song cơ thể này đang thiếu dinh dưỡng, cộng thêm bị ngược đãi nên quả thực yếu đến mức thảm thương.
Sa Hạ cắn răng đứng dậy rồi đi ra ngoài, thấy bên ngoài đã đầy đủ ba người, cô nhoẻn miệng chào: "Ba, mẹ, anh hai."
Mẹ Sa vui vẻ bưng thức ăn từ bếp, sau đó đặt lên bàn: "Bé Hạ tới ăn cơm, lúc nãy ba mẹ về thấy cửa phòng con đóng, tưởng con ngủ nên không muốn đánh thức con, ba mẹ có mua đồ dùng và quần áo cho con đấy."
Sa Hạ chạy bước nhỏ lại ôm bà: "Vâng ạ, cảm ơn mẹ."
Trái tim bà mềm nhũn, dịu dàng xoa tóc cô.
Bình luận