Chương 36: Du lịch
Tuần sau là trường THPT A sẽ tổ chức đi du lịch ba ngày hai đêm, cũng xem như để đám học sinh khối mười hai thả lỏng một chút, tranh thủ đi trước tháng mười hai rồi chuẩn bị lao vào ôn thi cuối học kỳ một.
Sa Hạ ngẫm nghĩ, nếu không phải sinh hoạt với bọn Vương Thùy, Ninh Ngọc Niệm rồi, tuy là ba khối tổ chức cùng lúc nhưng ba khối sẽ đến ba địa điểm khác nhau.
Khối mười sẽ đi biển, khối mười một là sông, khối mười hai là núi.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Lúc Sa Hạ biết thì cô câm nín, chả biết nên nói gì, trên trời dưới biển đúng là đầy đủ.
May là cô đã nhảy lớp, bằng không đến khi đó vui chơi cái nỗi gì nữa, lúc nào cũng phải đề phòng đối phương sẽ giở trò, chạy tới trước mặt cô làm mình làm mẩy.
Sa Hạ rất lười phải ứng phó bọn họ.
Nơi khối mười hai đến là một sơn trang tư nhân, xem trong giấy giới thiệu thì còn có cả suối nước nóng nữa, ban đầu Sa Hạ không định đi song nghe vậy liền hào hứng, cực kỳ phấn khởi.
Suối nước nóng đó, ngâm chút thôi đã vô cùng thoải mái rồi, cho ông anh Sa Tự Bắc đi giải tỏa căng thẳng, mệt mỏi sẽ rất tuyệt. Đây quả là một liều thuốc bổ dành cho đám học sinh khối mười hai đang chuẩn bị cho trận chiến thi Đại học trường kỳ sắp tới.
Tiếc là không có Sương Mai.
Sa Hạ thở dài.
Cô đang nghĩ nếu Sương Mai làm giấy xin phép để đi với khối mười hai thì có được hay không...
Nghĩ là làm liền, Sa Hạ cũng nhắn tin cho Sương Mai, cô nhóc nhanh chóng trả lời lại mấy chữ chắc nịch: "Huhu đúng là chị em tốt, thần giao cách cảm quá đi, không uổng công tớ thường xuyên gửi cho cậu làm mấy cái quiz trắc nghiệm về tình bạn, tớ cũng vừa nghĩ vậy luôn! Không cần cậu nhắn tớ đã ra tay trước một bước rồi!"
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Mấy ngày này quan hệ giữa cô và Giang Nguyên cũng không tồi lắm, ít nhất là cô đã biết cách đối phó với thằng cha này.
Có thể nói, tính cách Giang Nguyên hết sức tệ, hở chút là tức giận, cái gì không hợp ý là sẽ bắt đầu hậm hực, dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn cô, vốn khối cơ thể của nguyên chủ như được cài đặt một "phần mềm" sợ hãi đối với Giang Nguyên rồi, vì vậy Sa Hạ luôn không có mặt mũi gì mà lúc nào cũng phải nhe răng cười, vuốt lông cho anh.
Giang Nguyên ăn mềm không ăn cứng, cô mà cứng rắn chống đối anh thì kết quả sẽ chẳng tốt đẹp gì, những lúc như vậy, Sa Hạ đành xuống nước, mềm giọng khuyên nhủ anh.
Lắm khi Sa Hạ còn cảm thấy mình đang đi trên con đường mẹ già không thể quay đâu.
Ai bảo bên cạnh cô có thằng con trai hư hỏng, đổ đốn, ngoài cái mã đẹp đẽ ra thì tính cách gì đó đều là cứt chó.
Sa Hạ sâu sắc nghi ngờ, làm sao Giang Nguyên có thể sống đến từng tuổi này vậy?
Kiểu người khiến người khác tức giận đến mức ngứa răng như anh đáng lẽ phải bị đập chết từ lâu rồi chứ, là thế lực huyền bí nào lại "gánh" anh sống qua bao nhiêu con trăng?
Bình luận