Chương 34: Ngoan ngoãn
Sa Hạ nhìn Giang Nguyên, thoáng chốc cô chẳng tìm được cảm xúc thật sự trong mắt anh, chẳng biết anh rốt cuộc anh đang nghĩ gì, suy tính điều gì. Cuối cùng đối diện với đôi mắt đen nhánh của đối phương, cô cũng phải đầu hàng, hạ giọng xuống để đọc đoạn văn một lần nữa cho anh nghe.
Cuộc sống này khó khăn biết bao, dòng nữ phụ nhỏ bé, con ghẻ của tác giả như cô phải đầu hàng trước dâm uy của nam chính quyền lực, con trai ruột thịt của tác giả.
Giang Nguyên cứ như một đứa trẻ được nhận thứ mình thích vậy, anh nheo mắt, cả người thả lỏng, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn, ừm trông kiểu rất ngoan ấy, nếu trên đầu anh có hai cái tai thì chắc chắn bây giờ nó đã dựng thẳng.
Khóe mắt Sa Hạ liếc sang, không hiểu sao có chút buồn cười.
Đọc một lúc cũng xong, vẻ mặt Giang Nguyên lại lộ ra vẻ tiếc nuối như thể hận đoạn văn này quá ngắn vậy.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sa Hạ lắc đầu, chắc cô nghĩ nhiều thôi, Giang Nguyên vốn phóng túng ngang ngược, sao lại phù hợp với mấy chữ ngoan ngoãn, anh không nổi điên lên đã là may rồi, những lúc trong trạng thái "vô hại" như vậy còn ít hơn nữa.
Hơn nữa anh nổi tiếng không thích học hành, sao có thể sinh ra loại cảm giác "tiếc nuối" với sách giáo khoa chứ? Có lẽ là rãnh rổi sinh nông nổi, thích kiếm chuyện cho người khác làm?
Đọc xong, Sa Hạ cũng mặc kệ lý do Giang Nguyên lên cơn, cô bắt đầu tiến vào trạng thái học tập, hệt tu luyện vậy, bỏ ngoài tay hết thảy mọi thứ, Giang Nguyên cũng không làm phiền cô nữa, anh tự làm việc của mình, lăn ra ngủ.
Một chăm chỉ, một lười nhác, hai thái cực hoàn toàn khác nhau.
Thế mà hình ảnh ấy lại hài hòa một cách kỳ lạ. Tiết trời vào thu, không nóng như mùa hạ, cũng chẳng quá lạnh như mùa đông, không khí se lạnh đủ khiến lòng người xuyến xao, gió thổi qua ô cửa sổ, luồng vào trong lớp học, xuân và thu là hai mùa duy nhất đám học sinh không cần mở máy điều hòa.
Bởi vì thời tiết tốt nên tâm trạng Sa Hạ cũng tốt theo, nếu mọi thứ cứ trôi qua như vậy thì vui biết bao, cô chỉ thích một cuộc sống bình thường, không có nhu cầu trải qua mấy chuyện đao to búa lớn hay tình cảm oanh oanh liệt liệt.
Cứ yên ả, giống như bao người là được.
Thôi, đến đâu hay đến đó, dù sao bước trước bước không qua mà ha...
Sa Hạ tự tẩy não mình như vậy.
Nhoáng cái đã xong hai tiết học, đã tới giờ ra chơi, đám học sinh vốn gật lên gật xuống y đúc gà mổ thóc, nghe thấy tiếng chuông là cứ như được bơm máu trâu, đứa nào đứa nấy tinh thần phấn chấn.
Sa Hạ vươn vai một cái rồi đặt bút xuống, sau đó che miệng ngáp, học tập luôn là chuyện tốn sức nhỉ, hôm qua cô có hẹn với Sương Mai ở căn tin, bây giờ phải đi nhanh, kẻo để cô nhóc đợi lâu.
Dù hai người đã khác lớp lẫn khác khối nhưng tình bạn vẫn rất khắng khít.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Bình luận