Chương 33: Đọc bài
Lúc Sa Hạ ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyên, đầu óc cô vẫn còn vô cùng mơ màng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao anh lại xuất hiện ở đây, tại sao cô lại trở thành bạn cùng bàn của Giang Nguyên...
Đừng nói là Sa Hạ, thậm chí những học sinh xung quanh cũng ngu người.
Giang Nguyên, cái ông tướng gặp ai cũng bày ra dáng vẻ như đối phương lấy mất sổ gạo nhà mình, phàm là vật sống thì tốt nhất đừng bén mảng tới bàn của anh lại chủ động giới thiệu làm quen với Sa Hạ???
Cộng với điệu bộ vui vẻ, ngả ngớn như trêu ghẹo gái nhà lành kia khiến bọn học sinh rửa cả mắt, ba năm học ở đây, chưa có ai từng thấy Giang Nguyên "chủ động" bắt chuyện với bất cứ nữ sinh nào đâu.
Suốt ngày đi trễ về sớm, đi học cùng tiêu chí đủ số là được, phía sau là mấy cái đuôi như Dương Triều Ba, Lâm Văn, làm gì có người khác phái.
Hiển nhiên cũng không ít lời đồn cho rằng Giang Nguyên thích con trai.
Thậm chí có đứa còn chán sống tưởng tượng ra giữa Giang Nguyên và Sa Tự Bắc vốn dĩ chẳng phải thâm cừu đại hận gì cho cam, hoàn toàn là vì yêu sinh hận, theo lời bọn họ nói thì méo có gì đáng ghét bằng thằng người yêu cũ còn sống.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sa Hạ đứng ngồi không yên, hễ cô nghĩ tới cảnh ông anh Sa Tự Bắc mà biết bạn cùng bàn của cô là Giang Nguyên thì dạ dày Sa Hạ lại đau, não cũng đau, toàn thân đều đau.
Ông trời ơi, ông cảm thấy cuộc sống tôi chưa đủ kích thích đúng không?
Hơn nữa vừa thoát khỏi móng vuốt của nữ chính lại đưa cô đến với người quá nửa là nam chính? Chơi nhau hả?! Bị kẹp giữa đám nhân vật chính này thật sự khiến cô mệt mỏi hơn cả việc làm bài đấy biết không?
Ít nhất là mấy con số sẽ không miệng tàu hũ tâm dao găm, đờ mờ còn lũ nhân vật trong truyện kia suốt ngày nhảy đến trước mặt cô tìm cảm giác tồn tại, rõ ràng là không ưa gì nhau nhưng cứ bày ra dáng vẻ chị em tình thâm, bạn bè chí cốt, máu mủ ruột rà.
Nghĩ tới là phiền lòng.
Sau khi sử dụng một loạt thành ngữ để miêu tả sự thảo mai của đám người kia, Sa Hạ lắc lắc đầu, cố gắng không nghĩ nhiều nữa, cô lôi chiếc cặp ở phía sau ra trước ngực, đặt từng quyển sách lên bàn.
"Bạn cùng bàn, có mang sách tiếng Anh không?"
Giang Nguyên bỗng lên tiếng khiến Sa Hạ giật cả mình, cô ngước lên nhìn anh rồi gật đầu.
Giang Nguyên thấy bản thân chỉ nói một câu cũng làm còn thỏ nhỏ giật bắn lên thì nhíu mày, trong lòng thầm quyết định sau này sẽ nhỏ giọng hơn nữa, thật là, chẳng hiểu sao có kiểu người yếu ớt như Sa Ha.
Nhưng...
Cũng không làm Giang Nguyên có chút chán ghét nào.
Giang Nguyên chống cằm, xoay người sang nhìn Sa Hạ: "Vậy thì tốt quá, tôi không có sách, không biết bạn cùng bàn có thể rủ lòng thương xót, chia sẻ sách giáo khoa với tôi không?"
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sa Hạ: "..." Đờ mờ, cô thật sự muốn trả lời là méo, tự đi mà mua sách!
Bình luận