Chương 32: Bạn cùng bàn
Hôm đầu tiên Sa Hạ chính thức học tại lớp 12/2 thì tối trước đó một ngày, Sương Mai đã oanh tạc điện thoại cô, đại khái là cô nhóc bảo dù chỉ có thể làm bạn cùng bàn trong vòng hai tháng ngắn ngủi, Sương Mai vẫn mãi mãi người bạn thân thương nhất của cô, cô không được quên cô nhóc, nếu rảnh rỗi phải xuống lớp 10/1 tìm mình.
Dòng tin nhắn "..." hoàn toàn thể hiện rõ cảm xúc của cô.
Ai không biết còn tưởng cô đi du học nước ngoài đấy.
Rõ ràng chỉ chuyển từ tòa này sang tòa khác, ngay cả giờ học cũng mẹ nó giống hệt nhau, ra chơi nghỉ trưa gì đó đều có thể gặp mặt.
Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng nếu thật sự nói ra thì chỉ sợ con nhóc Sương Mai kia sẽ làm mình làm mẩy thêm một trận, chả khéo còn khóc lên trách cô không còn thương yêu gì nó.
Rốt cuộc Sa Hạ vẫn phải kiên nhẫn trấn an và dỗ dành Sương Mai cả buổi trời, con nhóc ấy mới chịu dẹp điện thoại đi ngủ.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
...
Sáng hôm sau, lúc Sa Hạ đứng trước cửa lớp 12/2, có không ít ánh mắt nóng bỏng phóng ra từ bên trong.
Cũng khó trách, bây giờ Sa Hạ vô cùng nổi tiếng, vượt cả ông anh Sa Tự Bắc của cô, dáng vẻ xinh xắn, thành tích lại tốt, tuy tính cách không phải kiểu niềm nở nhiệt tình nhưng cũng dễ gần hơn Sa Tự Bắc nhiều.
Giáo viên chủ nhiệm Hà Thanh Dương đã được dặn dò phải chú ý đặc biệt đến học sinh nhảy lớp này, thật ra dẫu không được dặn thì ông cũng sẽ làm vậy, đầu tiên là giáo viên nào không thích học sinh vừa giỏi vừa ngoan vừa chịu khó, biết cầu tiến chứ.
Hơn nữa Sa Hạ cũng là thành viên nhỏ tuổi nhất trong lớp, có thế nào vẫn phải chăm sóc cô một cách cẩn thận.
"Đây là Sa Hạ chuyển từ lớp mười lên, em ấy nhỏ hơn các em hai tuổi, thầy hy vọng sau này mọi người sẽ hòa thuận với em ấy nhé."
Sa Hạ ngoan ngoãn đứng bên cạnh, cô cúi đầu chào đàn anh đàn chị đã trở thành bạn học của mình, sau đó khẽ mỉm cười: "Chào mọi người, em tên Sa Hạ, mong được mọi người chỉ bảo nhiều hơn ạ."
Ban đầu đám học sinh lớp 12/2 còn e ngại Sa Hạ, ngại cô đỏng đảnh ngang ngược, ngại cô mắt cao hơn đầu, dù sao mới nhận một vị ông Phật, hiện tại xuất hiện thêm một bà hoàng thì ai chịu cho nổi, đi học cũng chẳng phải đi chịu tội.
Song nhìn thấy gương mặt xinh đẹp tới độ phạm pháp kia, bọn họ cảm thấy chút khuyết điểm đó vẫn ổn, vả lại ngày nào cũng được rửa mắt bằng nhan sắc ấy, hẳn động lực đến trường sẽ rất lớn đó.
Trên diễn đàn trường thường ca ngợi visual của cô em này thuộc hàng top, lúc đầu còn tưởng rằng đám học sinh kia nói quá, hiện tại cảm thấy méo ngoa chút nào. Chỉ yên lặng đứng một chỗ thôi, xung quanh cũng trở thành phong cảnh.
"Sa Hạ, bàn cuối cùng còn một chỗ, em ngồi ở đằng đấy nhé!"
Lời Hà Thanh Dương vừa dứt, cả lớp đang xì xào cảm thán nhan sắc của Sa Hạ bỗng chốc yên tĩnh, hệt bấm nút tạm dừng vậy, dường như cây kim rơi xuống đất thôi cũng có thể nghe thấy.
Bình luận