🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: Điểm số

Tiết đầu tiên của thứ hai cũng vừa khéo là tiết sinh hoạt, giáo viên chủ nhiệm Chu Việt dạy môn Toán, thật ra hiện tại chỉ mới có điểm từng môn, phải đến tiết năm mới có tổng điểm trung bình tất cả.

Về phần điểm thi nhảy lớp của Sa Hạ sẽ được xử lý riêng, hẳn là sẽ có cùng lúc với điểm của học sinh khối mười hai thôi.

Sương Mai ngồi bên cạnh cô còn sốt ruột và lo lắng hơn, cô nhóc kề tai nói nhỏ: "Hạ Hạ dấu yêu à, cậu thử đoán, không, cậu nghĩ bản thân mình sẽ thi Toán được bao nhiêu điểm?"

Sa Hạ khẽ nghiêng đầu, thông thường đề thi giữa kỳ không mấy khó khăn: "Nếu không có gì bất ngờ thì ít nhất phải chín điểm."

Sương Mai bỗng cảm thấy mình lo lắng thật con mẹ nó thừa thãi: "..." Ôi giống loài thiên tài.

https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html

Lắm lúc ánh mắt vô cùng nồng nhiệt của Chu Việt lại rơi trên người Sa Hạ, cần bao nhiêu tình thương có bấy nhiêu tình thương, như thể chỉ hận không thể chạy lại hỏi thăm hôm nay tâm trạng cô ra sao, đã ăn cơm chưa, mệt mỏi khó chịu chỗ nào không, nhìn đến mức Sa Hạ cảm thấy toàn thân đều trở nên ngứa ngáy.

Chu Việt "e hèm" một tiếng, sau đó nói với đám học sinh đang ồn ào bên dưới: "Được rồi, trật tự hết đi, thầy đọc tới tên bạn nào thì bạn đó lên nhận bài. Đừng có ồn ào nữa, gì mà rần rần như cái chợ vậy!"

Dù có lạc quan cỡ nào thì đến những khoảnh khắc đứng giữa lằn ranh sinh tử thế này, có là học sinh cá biệt cũng phải rén hết cả người.

Bầu không khí đột nhiên khẩn trương lên trông thấy, ai nấy đều khóa miệng im thin thít, vừa mong đợi tên của mình được gọi, vừa hy vọng Chu Việt đừng bao giờ gọi mình, tốt nhất là con mẹ nó quên mất luôn cũng được.

Loại cảm giác vừa yêu vừa hận kia cực kỳ dày vò, mà đám học sinh bọn họ cứ trung bình vài tuần lại phải trải qua một lần, dù vậy cũng chẳng bớt sợ, ban đầu thế nào thì hiện tại vẫn sợ y chang.

Đến rồi đến rồi, tiếng chuông tử thần đến rồi. "Người đầu tiên, Nguyễn Dương An, ừm có tiến bộ, tiếp tục phát huy."

"Bành Diệp Cơ, tôi đã giảng cho anh cái câu số mười không dưới mười lần, bây giờ sai ngay cái câu đấy, về chép lại cho tôi năm mươi lần, ngày mai nộp!"

"Phàm Đức Duy, ẩu tả quá, toàn sai những lỗi vụn vặt, lần sau cẩn thận một chút."

Tên Sa Hạ nằm không xa lắm, chừng mười mấy học sinh là đã đến phiên cô. "Sa Hạ."

https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html

Lúc Sa Hạ đứng lên, toàn bộ học sinh trong lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía cô, Sa Hạ vẫn bình tĩnh tiến tới bục giảng để nhận lấy bài thi của mình.

Cô rũ mắt nhìn số điểm đỏ chót trên bài, điểm thi không ngoài dự đoán nên Sa Hạ cũng chẳng có cảm xúc gì quá lớn, nên như thế nào vẫn như thế đó, cô ngẩng đầu nói cảm ơn với Chu Việt đang cười như hoa: "Em cảm ơn thầy ạ."

Chu Việt gật đầu liên tục, đôi mắt vốn nhỏ, bây giờ cười rộ lên chỉ còn lại một đường chỉ như dải xích đạo vắt ngang qua trái đất vậy: "Không có gì, không có gì, em làm bài tốt lắm, sau này tiếp tục cố gắng nhé!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...