Chương 24: Thuộc tính
Đúng vậy, Sa Hạ đã nhìn thấy "thuộc tính" của hai người trước mặt, nhưng khi cô nhìn qua phía Giang Nguyên một lúc thì lại chẳng thấy gì.
Sa Hạ cắn môi, cô xoay mặt qua trái để nhìn học sinh ngồi ở bàn bên cạnh, cô nhắm rồi lại mở mắt ra, tập trung hết mức có thể, qua vài giây sau, rốt cuộc cũng xuất hiện dòng chữ màu xám ở trên đỉnh đầu cậu ta: "Người qua đường".
Trái tim Sa Hạ đập bình bịch không theo chút quy luật nào, thoáng chốc cô chẳng biết chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao những dòng chữ kia lại xuất hiện?
Tạo sao từ trước đến nay cô chưa từng thấy chúng?
Tại sao cô không thể thấy được "thuộc tính" của Giang Nguyên?
Muôn vàn câu hỏi tại sao cứ thế dồn dập lao vào não bộ của Sa Hạ, hai bên tai Sa Hạ ong ong, Cô không chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả.
Cũng may là đã làm bài xong, nếu không thì chỉ sợ cô không có chút tâm trạng nào làm bài mất.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sa Hạ hít vào một hơi, tiếp đó quan sát tất cả những người có mặt trong phòng thi, cô nhận ra trừ Hứa Tiểu Vy là nhân vật phụ thì còn lại đều là người qua đường.
Như vậy thì có thể nói, ngoại trừ Giang Nguyên, cô đều nắm rõ họ đóng vai trò gì trong bộ tiểu thuyết nửa vườn trường nửa đô thị này. Nhưng lúc đến đây, hệ thống cũng không nhắc gì đến việc cô sẽ có khả năng "nhìn" được những thứ này mà?
Hay thế giới trong sách đã bắt đầu có vấn đề không?
Bị lỗi á?
Xuất hiện BUG? Sa Hạ thất thần cho tới khi reng chuông hết giờ thi, nhờ vậy mà thời gian trôi qua vô cùng nhanh, cô cũng không cần đối diện với Giang Nguyên. Lúc cô định đứng dậy gom bài thi thì nào ngờ có người đã làm trước một bước.
Sa Hạ: ???
Giang Nguyên thấy sắc mặt cô trắng bệch, vẫn luôn cho rằng cô không khỏe, vì vậy chó điên đi thi ba năm, năm nào cũng nằm ngủ tới chết ở trên bàn, lần đầu tiên biết đứng dậy đi thu bài.
Song hành động đó của anh lại hại cả đám học sinh định nấn ná viết thêm vài chữ hoặc đứa nào muốn tranh thủ lúc ồn ào để hỏi bài, chép bài thì nhìn đến Giang Nguyên đang cười lạnh đứng bên cạnh, ngay lập tức ai ấy đều run như cầy sấy, nhanh chóng đưa bài cho anh, một nét chữ cũng không hạ bút nổi.
Đồng thời cũng thầm tò mò, ngọn gió nào đã thổi tên ôn thần này rời khỏi cái ghế mà đi thu bài?
Sa Hạ không có tâm trạng quan tâm nhiều như thế, bây giờ cô vô cùng rối rắm lẫn mờ mịt, mọi thứ dần dần cách xa hai chữ "bình yên" cô hằng mong muốn. Sa Hạ chỉ khao khát một cuộc sống bình thường như bao người, đi học, đi làm, kết hôn, sinh con.
Nhưng với cái đà này, đừng bảo là đi làm, ngay cả đi học cô cũng lờ mờ ngửi thấy mùi bất thường.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Giang Nguyên đi từ bục giảng trở về, anh đứng trước mặt Sa Hạ, duỗi tay một cách lười nhác rồi khẩy khẩy cái mái thưa mềm mại đang rũ xuống của cô: "Đi thôi, còn ngồi đây làm gì?"
Bình luận