Chương 23: Hàng chữ màu xanh
"Đi đâu?"
Cái mông Sa Hạ đã nhổm lên, rời khỏi ghế được một đoạn thì bị hành động bất thình lình này của Giang Nguyên dọa cho điếng người, cô nhìn bàn tay đột nhiên mọc ra đè giấy thi mình lại, sau đó di chuyển tầm mắt sang chủ nhân của nó.
Sa Hạ: ???
Cô đi đâu thì liên quan gì tới nam chính? Lúc này Giang Nguyên lười biếng ngồi dậy, tay còn lại chậm rãi chống cằm, xoay mặt về hướng của cô, nếu không phải trên gương mặt còn vương chút nhập nhèm vừa thức giấc thì có lẽ Sa Hạ sẽ nghĩ rằng thiếu niên trước mặt chỉ nằm chợp mắt nghỉ ngơi chứ không hề ngủ tí nào.
Sa Hạ đặt mông ngồi xuống, dù không muốn trả lời nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen nhánh như đầm sâu kia, hai chân Sa Hạ vô thức mềm nhũn: "Đi... Đi nộp bài."
"Làm xong rồi?"
Sa Hạ dè dặt gật đầu.
"Không được đi, ngồi xuống dò bài lại đi, tôi thấy em làm sai vài câu đấy." Giang Nguyên nói mà không hề chột dạ.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Sa Hạ khẽ liếc sang tờ giấy thi trắng tinh, ngay cả phần tên tuổi cũng chưa đặt bút của đối phương: "..."
Ai kia vẫn trơ trơ bản mặt, chẳng hề cảm thấy xấu hổ khi bảo học sinh chuyên 13 môn người ta làm bài sai. Sa Hạ nheo mắt lại, nghi ngờ hỏi anh: "Sai câu nào?"
Để tôi xem anh chỉ vào câu nào để gáy.
Giang Nguyên nói láo không cần xài nháp, dáng vẻ vô cùng bình tĩnh: "Câu nào cũng sai."
Sa Hạ: "..." Ông trời ơi, xin người hãy mang thằng cha này đi hộ con.
Cô hít vào một hơi, cố gắng đè nén kích động muốn gõ đầu Giang Nguyên, sau đó dịu dàng mỉm cười: "Tôi cảm thấy mình làm không sai, cảm ơn đàn anh đã giúp đỡ."
Dù có sai cô cũng chẳng biết sai chỗ nào, nếu biết thì còn sai chắc?
Sa Hạ mím môi muốn kéo tờ giấy thi của mình ra, bộ dạng thể hiện rất rõ là muốn nộp bài, không muốn ngồi ở đây thêm một phút một giây nữa.
Cũng chẳng biết hành động này đã chạm trúng cái nút nào của đối phương, giây trước gương mặt còn lười nhát, hiện tại lại tràn đầy sự không vui, ánh mắt nguy hiểm xen lẫn tức giận.
Sa Hạ: "..." Huhuhu dm cứu tôi!!!!
Giang Nguyên mặc kệ Sa Hạ đang sợ hãi, anh tiến gần lại, bỗng chốc khoảng cách giữa hai người bị rút gọn, Sa Hạ bất giác trợn to mắt, đồng thời cũng vô thức nín thở, phần là vì hành động này quá bất ngờ, phần thì sống hai đời, đây là lần đầu tiên cô bị "tấn công cự li gần" như vậy.
Nhưng chưa để Sa Hạ kịp có mấy tâm trạng như xấu hổ, e thẹn hay ngượng ngùng đã bị Giang Nguyên tạt vào người một gáo nước lạnh.
"Ngồi yên dò lại bài hay để tôi trực tiếp xé luôn bài thi?"
Sa Hạ: "......."
Dương Triều Ba và Lâm Văn đang vểnh tai nghe lén ở phía trước: "......"
Bình luận