Chương 21: Gây sự
"Người cuối cùng, Sa Hạ, lớp 10/1, à đây là học sinh muốn học vượt đúng không?"
Lời của giám thị vừa dứt thì cả phòng thi yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe được. Sa Hạ mặc kệ Giang Nguyên, cô kéo khẩu trang rồi giơ tay lên: "Dạ có."
Giọng nói trong trẻo vang lên, vô cùng dễ nghe. Giám thị nhướng mày nhìn cô, sau đó mỉm cười bảo: "Cố lên nhé, nhà trường đánh giá rất cao về em đấy."
Đúng vậy, nếu học sinh trường A chú ý về Sa Hạ là vì nhan sắc lẫn thân phận em gái của Sa Tự Bắc thì giáo viên là vì đề nghị nhảy lớp này.
Có thể nói trong lần thi giữa kỳ, người bọn họ mong thành tích nhất là Sa Hạ, còn mong chờ hơn cả hạng nhất toàn trường là Sa Tự Bắc.
Dù sao Sa Tự Bắc vẫn luôn hạng nhất, bất di bất dịch, chẳng ai soán được ngôi vương của anh, thế nên mọi người đã sớm quen, không còn cảm giác mới lạ nữa.
Còn Sa Hạ thì khác, cô cứ như con chiến mã mới vậy, ngay từ đầu đã nổi bật vì thành tích thi đánh giá năng lực, họ dự đoán rằng cô sẽ là một trong những hạt giống tốt được nhà trường chú trọng bồi dưỡng, nào ngờ cô lại cho họ sự ngạc nhiên lớn hơn, trực tiếp muốn thi nhảy lớp.
Sa Hạ cảm nhận được toàn bộ đôi mắt trong phòng thi đều dồn hết về phía mình, đặc biệt là cái vị ngồi bên cạnh.
Cô không dám quay sang, sợ nhìn thấy ánh mắt đen nhánh như vực thẳm của anh.
Đây là phòng thi hội tụ những thành phần dở nhất của mỗi lớp, bỗng dưng xuất hiện một học sinh lớp 10 đã thôi đi, người ta còn muốn học vượt, thoáng chốc tinh thần của bọn họ bị đả kích vô cùng nghiêm trọng.
Vị ngồi bên cạnh nào đó cũng lên tiếng: "Cố lên nhé, biết đâu chúng ta được học cùng lớp."
Sa Hạ: "..." Hình ảnh đẹp quá méo dám tưởng tượng.
Cô cắn môi cúi đầu, chỉ mong thi nhanh về nhanh, nam chính đáng sợ quá, sao nữ chính có thể chịu đựng vậy!!!
Không hổ là nữ chính, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở, ngay cả thằng cha biến thái này cũng phải tém cái nết lại.
Sáng nay sẽ thi Ngữ Văn và tiếng Anh, Ngữ Văn thì không thể nộp bài sớm rồi, có khi còn không đủ giờ ấy chứ, Sa Hạ chỉ đành nghiến răng làm bài, song làm một hồi cũng quên béng Giang Nguyên, vô cùng say mê.
Trước giờ Giang Nguyên không thi cử gì cả, anh chỉ đến cho vui thôi, nào ngờ gặp được con thỏ nhỏ, thấy Sa Hạ như vậy, hiếm khi anh có lòng tốt mà không làm phiền cô, anh nằm bò ra bàn, sau đó úp mặt ngủ.
Đến lúc reng chuông, người ngồi bàn cuối đứng lên đi thu bài thi, Sa Hạ đặt bút xuống rồi ngó sang Giang Nguyên đang ngủ tới chết ở bên cạnh: "..."
Thôi mệt quá, tự thân vận động, cơm no áo ấm. Cô đứng dậy lấy bài mình, cô nhìn giấy thi bị Giang Nguyên đè dưới tay, thoáng chốc cảm thấy ông trời cứ phải chơi mình.
Sa Hạ mím môi gõ gõ mặt bàn: "Đàn anh, phiền anh đưa bài thi."
Giang Nguyên vốn ngủ không sâu, đây là lần thứ hai trong ngày anh bị làm phiền khi ngủ, sự tức giận chuẩn bị vọt ra thì nhớ lại chủ nhân của giọng nói này...
Bình luận