Chương 18: Có duyên
Sau khi mua dụng cụ vẽ xong, suốt buổi tối hôm đó Sa Hạ đều nhốt mình trong phòng để phác thảo, nghe Sa Tự Bắc nói về việc Sa Hạ sắp tham gia cuộc thi vẽ, ba mẹ Sa cũng không làm phiền cô.
Sa Hạ thì không giải thích với Sa Tự Bắc thực chất đây là cuộc thi quy mô cả nước chứ không phải kiểu ao làng như anh đã nghĩ, dẫu sao cũng chưa chắc có thể lọt vào vòng trong, để bọn họ nghĩ như vậy cũng tốt.
Thực tế, Sa Hạ đoán rằng dù bản thân có đem một con điểm 1 đỏ chót về thì ba vị trong nhà cũng mặt không đổi sắc mà khen ngợi cô như "Hạ Hạ giỏi quá, 1 điểm đã là có điểm rồi, trước đây anh hai con còn bị o điểm cơ", cái vị hạng nhất toàn trường nào đó còn nghiêm túc gật đầu.
Thế nên ao làng hay quốc tế đều không quan trọng, Sa Hạ biết gia đình cô vẫn sẽ ủng hộ và tự hào về cô vô điều kiện thôi.
Sáng hôm sau, Sa Hạ ngáp ngắn ngáp dài đến trường cùng Sa Tự Bắc, hôm qua cô thức đến nửa đêm, một khi đã có ý tưởng thì linh cảm vô cùng dồi dào, một nét rồi một nét, Sa Hạ không thể dừng bút nổi.
Hôm đi học không bị trễ nữa nên Sa Tự Bắc nay đưa cô đến tận lớp, mấy học sinh lớp 10/1 nhìn thấy nam thần xuất hiện thì sự mệt mỏi và nặng nề buổi sáng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mắt người nào người nấy đều rực rỡ như hai cái đèn pha ô tô vậy.
Sa Tự Bắc đặt cặp của Sa Hạ lên bàn, sau đó lấy bình giữ nhiệt trong cặp mình ra đưa cô: "Không được uống nước lạnh, không được lén ăn mấy món dầu mỡ, cảm thấy không khỏe phải nói ngay với giáo viên, em nghe chưa?"
Sa Hạ ngồi xuống, cô ngẩng đầu nhìn ông anh trai lại ca bài ca con cá vào mỗi sáng thì không khỏi thở dài.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.htm
Anh đâu phải chăm sóc em gái, rõ ràng là nuôi con gái đấy chứ!!!
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, Sa Hạ biết Sa Tự Bắc là vì lo lắng cho cô thôi, đáy lòng cô như có dòng nước ấm chảy qua, đời trước Sa Hạ thường xuyên một thân một mình trong căn hộ chung cư sáng đèn, mẹ cô hay có những ca phẫu thuật dài đẵng đẵng, cho tiện hơn thì mẹ cô trực tiếp ở lại căn hộ cạnh bệnh viện, cách vài ngày mới về một lần.
Đời này lại khác, Sa Tự Bắc luôn ở cạnh cô, chăm sóc cho cô, không nỡ để cô chịu một chút tủi thân nào.
Sa Hạ gật đầu, ngọt ngào trả lời anh: "Em biết rồi ạ."
Tuy gương mặt Sa Tự Bắc vẫn lạnh lùng như cũ nhưng thực tế khóe môi lại hơi cong lên, trong mắt tràn đầy dịu dàng, anh giơ tay xoa đầu Sa Hạ rồi rời đi, không cho những người khác chút ánh mắt nào.
Sa Hạ thấy dáng vẻ này của anh thì cạn lời, nếu anh là nam phụ thì làm sao đi theo cốt truyện mà thích nữ chính được, nữ chính ngồi một cục "chà bá" ở phía sau, đang dùng ánh mắt tò mò nhìn anh, còn Sa Tự Bắc trực tiếp không nhìn lung tung, cứ dán mắt vào con em nhà mình.
Sa Hạ bắt đầu lo lắng, đừng nói nữ chính Ninh Ngọc Niệm, chỉ sợ với cái tính tình hệt hũ nút của Sa Tự Bắc, phàm là giống cái, anh cũng không thèm liếc mắt đến.
Bình luận