Chương 14: Nhảy lớp
Nghĩ đi nghĩ lại, việc nhảy lớp trăm lợi không hại, vừa có thể tránh xa nữ chính, vừa có thể tiết kiệm thời gian ngồi ghế nhà trường, hơn nữa ba mẹ Sa cũng không cần phải bỏ tiền để cô học tận ba năm.
Sa Tự Bắc thì không nghĩ nhiều như Sa Hạ, anh chỉ đơn thuần muốn đặt em gái trong tầm mắt để dễ bề trông nom mà thôi, khi biết cô đã trải qua những chuyện trước đây, trái tim anh lại đau đến mức hút thở không thông.
Lời lúc nãy cũng chỉ là hạ sách trong một thoáng anh tức giận, dù anh biết Sa Hạ rất thông minh nhưng chương trình lớp mười và lớp mười hai lại khác nhau một trời một vực, cô không thể nhảy lớp nổi.
Sa Tự Bắc bỗng dưng nhớ đến Ninh Ngọc Niệm.
Thật ra bọn họ đã gặp nhau vài lần, lần đầu tiên là ngày Ninh Ngọc Niệm đến trường làm thủ tục nhập học, cô ta đi lạc, trùng hợp gặp phải Sa Tự Bắc đang ở gần đó, tuy anh lạnh nhạt nhưng nếu có người cần giúp đỡ, anh vẫn rất lễ độ mà đưa Ninh Ngọc Niệm về đúng văn phòng giáo viên.
Sau đó lần thứ hai gặp là vài ngày sau, cũng chính là tại nhà họ Ninh, lúc biết bọn họ đã nhận nuôi Sa Hạ, thú thật là Sa Tự Bắc đã thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là Sa Hạ lớn lên trong một môi trường có đầy đủ vật chất, không hề thiếu thốn.
Trải qua từng năm cũng là khi hy vọng nơi đáy lòng Sa Tự Bắc cũng càng nhỏ, anh chỉ mong Sa Hạ có thể còn sống, đợi anh đưa cô về.
Chỉ là anh không ngờ những năm Sa Hạ mất tích, cô đã phải chịu khổ như vậy, mà kẻ tiếp tay chính là người nhà họ Ninh.
Suốt cả tháng Sa Hạ dưỡng bệnh, khi Sa Tự Bắc đến trường, bằng một cách nào đó thì anh luôn chạm mặt Ninh Ngọc Niệm, anh có một suy nghĩ khá hoang đường rằng tất cả mọi thứ xung quanh đều "tạo" cơ hội để anh gặp gỡ cô ta.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Thú thật Sa Tự Bắc không quá để ý tới người này, song khi biết Sa Hạ bị ba mẹ nuôi ngược đãi, anh không muốn để ý cũng không được.
Hiện tại anh chẳng thể làm gì đám người kia, chỉ đành nhẫn nhịn, chờ đến một ngày đôi cánh đủ cứng cáp, anh sẽ đòi lại từng thứ, từng thứ.
Lúc Sa Hạ gọi đến, Sa Tự Bắc chợt nhớ Ninh Ngọc Niệm cũng học lớp 10/1, anh không muốn cô tiếp xúc với người nhà họ Ninh nữa, sợ cô sẽ nhớ đến những thứ không vui.
Sa Tự Bắc nắm chặt cây bút trong tay, sau đó lấy điện thoại nhắn tin cho Sa Hạ: "Tan học ở lớp chờ anh."
Ba tiết sau trôi qua khá nhanh, ít nhất Sa Hạ cảm thấy như vậy khi nhìn nhỏ bạn cùng bàn miệng thì bảo kèm cô học nhưng lại trực tiếp ngủ hết mấy giờ học còn lại.
Chiều nay bọn họ có tiết thể dục, Sương Mai được Sa Hạ kêu bèn lồm cồm bò dậy, cô nhóc giơ tay nhìn đồng hồ: "Hạ Hạ, đi ăn cơm chung không?"
Sa Hạ lắc đầu: "Để lần sau nhé, tớ có hẹn với anh hai rồi."
Hai mắt Sương Mai sáng lên, nam thần!!! Huhuhu, Sương Mai tỏ vẻ, với cái nhan sắc tuyệt vời của Sa Tự Bắc, chỉ cần ngắm thôi cũng no, ăn cơm gì chứ.
Bình luận