Chương 11: Đi học
Lúc Sa Tự Bắc cầm phiếu điểm của Sa Hạ, thoáng chốc anh cũng chẳng biết nói gì, bản thân anh chỉ giỏi tự nhiên, những môn xã hội như môn Văn thì trái lại anh phải đổ khá nhiều thời gian vào nó mới có thể giỏi được.
Hai anh em cùng nhau về nhà, lúc ba mẹ Sa hỏi tới, Sa Hạ cũng vô cùng hào phóng chìa bảng điểm ra cho họ xem, không có gì bất ngờ, đôi vợ chồng đều hết mực vui vẻ và tự hào, song sau đó lại cau mày lo lång:
"Có phải con thức khuya dậy sớm ôn bài dữ dằn lắm không?"
"Bé Hạ này, ba mẹ chẳng mong con tên đề bảng vàng, công danh rực rỡ gì cả, sức khỏe con là quan trọng nhất."
Ngay cả Sa Tự Bắc cũng hùa theo: "Đúng đấy, cho em đi học nhưng em phải hứa với cả nhà rằng đặt sức khỏe của bản thân lên hàng đầu, học hành không quan trọng bằng em."
Sa Hạ: "..."
Cô còn có thể nói gì đây.
Người nhà cho rằng việc học không quan trọng, tôi khổ quá QAQ.
Tuy nói vậy nhưng quay đầu lại thì Sa Minh Viễn đã muốn đóng khung phiếu điểm của con gái để treo lên tường, nếu không phải Sa Hạ ngăn cản, bảo rằng đợi thi học kỳ hạng nhất rồi làm cũng chẳng muộn, e là Sa Minh Viễn đã xách hộp dụng cụ ra.
https://m.dreame.com/novel/Zoh4yAjnP2WjMlZkG1iH6Q==.html
Buổi tối trước khi đi ngủ, Sa Hạ vẫn quyết định mở trang web của Col.E lên để đăng ký thi.
Giấy vẽ và bút màu các thứ không đắt mấy, vẫn có thể xin anh hai, đợi tới khi lọt vào vòng trong thì cũng vừa thi cuối kỳ xong, hẳn là cô sẽ giành được học bổng, nếu có thi thố ở thành phố khác cũng có tiền bỏ túi đi xe.
Dù đời này không sung túc, không giàu có, chỉ đủ ăn đủ mặc song cô đã cảm thấy thỏa mãn, có gia đình, có sự nghiệp, thế là đủ.
Vì tối hôm qua suy nghĩ quá nhiều mà gần sáng Sa Hạ mới ngủ được, hậu quả là buổi sáng hai anh em nhà họ Sa suýt nữa trễ giờ học, lúc đặt mông ngồi trên xe buýt, Sa Hạ vừa ngậm ống hút vừa ngủ gật, cái đầu nhỏ gục lên gục xuống như con gà mổ thóc.
Sa Tự Bắc thấy vậy thì giơ tay ôm đầu cô đặt lên vai mình, trong lòng thầm trách tại sao giờ học lại bắt đầu vào 7 giờ sáng.
Vốn dĩ Sa Tự Bắc còn muốn đưa cô đến tận lớp nhưng chỉ còn năm phút nữa là vào tiết, mà khối 10 và khối 12 ở hai tòa nhà khác nhau, như vậy Sa Tự Bắc sẽ thật sự bị trễ, vì thế Sa Hạ nhất quyết muốn tự đi.
Sa Tự Bắc không thể làm gì ngoài đồng ý, trước lúc đi lại dặn dò cô một phen.
May là lớp 10/1 nằm ngay tầng trệt, Sa Hạ vẫn chưa đi trễ.
Cô thở hồng hộc đứng trước cửa lớp, giáo viên chủ nhiệm nhận được tin hôm nay sẽ có học sinh mới đến nên cố tình tới sớm hơn bình thường, nghe bảo đây là một hạt giống cực kỳ tốt, nhà trường dặn dò ông phải chú ý đến cô nhiều hơn.
"Sạ Hả hả em? Vào đây." Giáo viên chủ nhiệm là Chu Việt, dáng người ông hơi tròn, gương mặt phúc hậu và hiền lành.
Sa Hạ bước lên bục giảng rồi xoay người xuống lớp, hôm nay cô mặc đồng phục học sinh, áo sơ mi trắng tinh, bên dưới là váy xếp li dài tới gối, đôi vớ màu đen bao bọc hết phần bắp chân mảnh khảnh, chỉ lộ ra một đoạn đầu gối trắng hồng. Áo măng tô cũng che đi cơ thể gầy gò, song như thế vẫn đủ thu hút hết tất cả những ánh nhìn trong lớp.
Bình luận