Chương 8: 8
"Con trai a, con muốn đọc sách gì hay không ? để mẹ lật cho con nhé!" Hứa Tĩnh cầm một quyển sách lịch sử Hạ Noãn mua lúc trước đem tới trước mặt Thịnh Ngật hỏi với đôi mắt trông mong.
Chỉ là người được bà hỏi lại mím môi, rõ ràng không có chút hứng thú. Ngay lúc hắn vừa tỉnh lại liền phát hiện thân thể mình tổn thương quá mức nghiêm trọng, xoay đầu thôi cũng không được. Lại xảy ra chuyện Hạ Noãn lau mình cho hắn, làm hắn bối rối mà tạm thời quên mất.
Chờ đến khi bình tĩnh lại, Hạ Noãn ngồi nghỉ ngơi ở một bên, hắn mới phát hiện mình hình như đã thành người tàn phế. Thậm chí hai cái đùi cũng không cảm giác được, hai cánh tay chỉ cần hoạt động một chút thôi liền đau đến cử động nổi. Vậy mà hai người trợ lý suốt ngày đi theo giúp đỡ hắn, không biết làm gì đến giờ vẫn chưa thấy lộ diện. Mẹ hắn cũng không nhắc tới hai người bọn họ. Nhưng còn người đại diện của hắn thì sao? Bây giờ đang ở nơi nào...
Tất cả những việc này sau khi hắn bình tĩnh lại liền bắt đầu tự hỏi.
Con người khi đang thuận buồm xuôi gió, ít khi để ý đến người bên cạnh. Trước kia hắn cũng không thèm để ý, nhưng hôm nay Thịnh Ngật nằm ở trên giường bệnh, chỉ mỗi đầu óc là có thể chuyển động, các mặt khác đều giống như người chết, hắn liền bắt đầu tự hỏi.
Nghĩ lại thì hắn đột nhiên phát hiện ra rất nhiều chi tiết mà hắn từng không để ý.
Khi hắn liên tục từ chối lời mời của các loại tạp chí thời trang, gameshow, sắc mặt người đại diện kia rất khó coi, nhưng cho dù khó chịu đến mấy, ông ta đều đem lửa giận trong lòng nén lại, bởi công việc của Thịnh Ngật chưa bao giờ do người đại diện làm chủ.
Vì chất lượng công việc, nếu trên công ty chỉ định người cho hắn mang theo, thì trước tiên phải để hắn chọn lựa. Trên cơ bản năm sáu cá nhân được công ty đề cử thì hắn sẽ ép công ty chỉ chọn một hai người mà thôi.
Hai người trợ lý kia là do người đại diện tìm giúp, quan hệ trên thực tế với hắn cũng không thân cận, chỉ đơn thuần là kiểu boss cùng cấp dưới .
Hiện giờ hắn đã xảy ra chuyện, nghe khẩu khí của mẹ hắn, tất cả đều là Hạ Noãn cùng bà chăm sóc hắn, vậy những người khác đâu rồi ?
Thịnh Ngật động động môi, nói ra ba chữ: Chu Hoa Sâm.
Tuy rằng hắn không phát ra âm thanh, nhưng khẩu hình cực kỳ rõ ràng. Hứa Tĩnh nhìn đã hiểu, tay cầm sách nắm thật chặt, gượng gạo mỉm cười nói: "Người đại diện con tương đối bận rộn, suốt thời gian này không xuất hiện, nhưng mà vẫn có gọi điện thoại lại đây, hắn nói chờ con tốt hơn một chút lại đến thăm."
Mắt phượng của Thịnh Ngật nhìn chằm chằm vào bà, rõ ràng là không tin. Hắn hay đóng phim, đã quá rõ ràng các kiểu biểu hiện trên khuôn mặt. Không tính là thông hiểu quá nhiều, nhưng nhìn biểu hiện của mẹ hắn, hắn dư biết bên phía người đại diện bên kia chắc chắn có vấn đề!
Hứa Tĩnh không dám nhìn thẳng vào hắn, vội vội vàng vàng đứng dậy, thân mình tròn tròn suýt chút nữa đụng ngã ghế dựa, bà kéo Hạ Noãn lại đây: "Noãn Noãn, cũng không còn sớm, nữa, dì đi ngủ trưa một chút, phiền con trông chừng Tiểu Ngật một lát nha."
Bạn thấy sao?