Chương 56: 56
Thời gian tựa như luân hồi, cùng một chỗ, cùng một cảnh tượng, cùng một người.
Hạ Noãn nằm bên cạnh Thịnh Ngật, tay còn bị hắn nắm, mặt vô biểu tình nhìn trần nhà màu trắng, trong lòng vô cùng cảm thán.
Kỳ thật Hạ Noãn không cần ngủ, cô có thể dùng đả tọa tu luyện thay cho ngủ.
Chỉ là có Hứa Tĩnh đang ở đây, cô vẫn phải giả bộ ngủ một chút.
Tâm tư đều nói xong, Hứa Tĩnh liền để cô trực tiếp cùng Thịnh Ngật nằm đó, giường bệnh viện 1 mét 2, nhưng trên người Thịnh Ngật cũng không có miệng vết thương gì, chỉ là khuỷu tay có chút xanh tím, nằm một chút cũng không có gì.
Thịnh Ngật nắm tay cô thật chặt, tách thế nào cũng không mở, mạnh mẽ dùng sức thì cô sợ hắn bị thương gân mạch, liền từ bỏ, thản nhiên nằm trên giường.
Nếu đã quyết định đường đường chính chính đáp lại hắn, hai người chính là hôn phu hôn thê, khả năng lập tức liền phải kết hôn, cô không cần ngượng ngùng.
Nằm nằm một hồi, vậy mà Hạ Noãn liền ngủ rồi.
Mà Thịnh Ngật vẫn luôn hôn mê vậy mà nửa đêm tỉnh lại.
Trong lòng cực kỳ sợ hãi làm hắn đột nhiên mở to hai mắt nhìn.
Chỉ là khi hắn phát giác trên chóp mũi là mùi hoa nhàn nhạt, trong tay lại nắm một bàn tay nhỏ mềm mại, Thịnh Ngật có chút mơ hồ an lòng lại, chậm rãi phun ra một ngụm khí, mi mắt cong cong, nghiêng đầu nhìn bên cạnh.
Hắn tuy rằng hôn mê, nhưng trong mơ mơ hồ hồ vẫn là có thể cảm giác đến bên ngoài, lúc Hạ Noãn nằm xuống, hắn liền biết, chỉ là vẫn luôn không tỉnh lại được.
Cảnh tượng trong mộng vậy mà nhờ lần này ngoài ý muốn sau khi nhập viện lại thành hiện thực, trong lòng hắn nhảy nhót. Sau khi tỉnh lại, liền không muốn ngủ, nhìn chằm chằm người bên cạnh.
Canh tay hai người dựa gần, gối cùng cái gối đầu, phòng bệnh chỉ có ánh sáng mờ mịt, Thịnh Ngật có thể nhìn thấy hình dáng sườn mặt xinh đẹp của cô gái , cái trán no đủ, mũi nhỏ vểnh vểnh, còn cái miệng hồng hồng chu chu, còn có cằm mượt mà.
Thật tốt.
Chỉ là nhìn nhìn một chút, người đang bị nhìn bỗng run run đôi mi thật dài, khi Thịnh Ngật còn chưa phản ứng lại, Hạ Noãn nghiêng đầu, thấp giọng hỏi "Tỉnh lại bao lâu rồi ?"
Thịnh Ngật trong lòng giật mình, đang muốn nhắm mắt lại sợ cô thẹn thùng né tránh, nghe vậy lại không nhịn được, thành thành thật thật trả lời "Không được bao lâu."
Hạ Noãn tiếp tục hỏi "Có chỗ nào không thoải mái không ?"
Thịnh Ngật lắc lắc đầu, trong lòng hơi chua, lại là bộ dáng quan tâm như vậy.
Chỉ là lúc này đây, hắn không nghĩ lại tự mình đa tình, trả lời xong rồi, hắn liền nhắm mắt lại, nghiêm mặt nói "Em không phải nói chia tay sao? Không phải không trở lại sao ?"
Nói xong, lòng lại càng chua xót.
Hạ Noãn cong môi cười "Đúng rồi."
Đầu quả tim Thịnh Ngật lại lần nữa đau nhức, hô hấp đều dồn dập lên nhiều, ẩn ẩn hiện lên sự yếu ớt của hắn, bàn tay khác đang ở không liền nắm chặt, căng thẳng đến sắp nứt ra, chỉ nghe hắn lạnh giọng nói "Vậy em đi đi, em đi rồi, tôi cũng không sống nữa."
Bạn thấy sao?