Chương 49: 49
Trong mộng, cô đi vào trong mảnh sương mù trắng xoá.
Không biết sắp xảy ra cái gì, nhưng Hạ Noãn vẫn thực bình tĩnh.
Cô đứng trong phiến sương mù, lẳng lặng chờ.
Không biết chờ qua bao lâu, sương mù chung quanh chậm rãi ngưng tụ thành một hình người.
Nhìn diện mạo của thân hình trong suốt có thể nhìn thấu, Hạ Noãn ẩn ẩn nhận thấy đối phương hình như cũng mang diện mạo giống như mình, vóc người, ngũ quan, đều có một loại cảm giác quen thuộc.
Lúc này, sương mù kia cũng mở miệng "Chào cô, tôi là Hạ Noãn."
Trong lòng Hạ Noãn hiểu ra, có một loại cảm giác "quả nhiên như thế", khóe môi giơ lên một nụ cười nhạt "Chào cô."
Sương mù nhìn có chút khẩn trương, hai tay để trước bụng xoay xoay rối rắm, trên mặt như muốn cười, nhưng lại không dám, khẽ động khóe miệng lại không thành công, nhỏ giọng nói "Cảm ơn cô."
"Cô không trách tôi ?" Hạ Noãn tò mò hỏi.
Cô vừa mới đặt chân đến nơi đây, sau một chốc ngắn ngủi ở chung, liền quyết định từ bỏ người nhà ở nơi này, từ đây đối với bọn họ không chút nào quan tâm, không chút nào hỏi han, sau khi chuyển trả tiền dưỡng dục như đã nói, liền dưới sự chứng kiến của Thiên Đạo, đoạn tuyệt quan hệ cuối cùng.
Sương mù lắc đầu "Không trách cô, cô cũng là vì tốt cho bọn họ."
Cha mẹ của mình chính mình biết, đặc biệt là sau khi biết sự tình kế tiếp, nếu cái cô tiên tử này không mạnh mẽ một chút, bọn họ vẫn sẽ cùng Thịnh gia kết thù, mà hiện tại cái quan hệ này, Hạ gia trước tiên hết cũng là muốn mình vớt được chỗ chỗ tốt.
Hạ Noãn tươi cười rộng hơn, nhẹ giọng nói "Có biện pháp gì để cô trở lại thân thể này không ? tôi đã thích cóp được đủ tiền rồi, chỉ cần sau này cô kiên cường một chút, không ai sẽ làm khó được cô."
Sương mù sửng sốt, theo bản năng lui về phía sau, hai tay cánh tay dùng sức lắc "Không, không cần."
Sương mù thật kích động mà lắc, làm sương mù trên cánh tay đều tiêu tán rất nhiều, thân mình càng thêm không đủ ngưng lại.
Hạ Noãn vội nói "Bình tĩnh một chút, có cái gì từ từ nói, không cần sợ hãi."
Không nghĩ tới cô gái này lại nhát gan như vậy, so với cô nhìn trong trí nhớ càng thêm nhát gan.
Sương mù cúi đầu, có chút xấu hổ trầm mặc vài giây, mới nói "Tôi không muốn trở về, thật ra tôi đã đi đầu thai, đây là tàn hồn tôi lưu lại, chỉ có là cuối cùng khúc mắc đã được gỡ bỏ nên mới có thể xuất hiện, cảm ơn ý tốt của cô, bọn họ nói gia đình mới của tôi thực thích có con gái, tôi..tôi muốn đi làm con gái của gia đình kia."
Hạ Noãn hiểu rõ, khó trách hèn gì linh thể của cô ấu luôn thấy phiêu phiêu, cảm giác như lúc nào cũng có thể tiêu tán.
Cô không muốn chiếm hữu thân thể người khác, chỉ là đi vào nơi này, cô liền biết tự sát cũng không giải quyết được vấn đề, cho nên mới đi một bước thì biết một bước.
Bạn thấy sao?