Chương 44: 44
Từ Hương Giang trở lại Thịnh gia, mặt trời đã xuống núi.
Hạ Noãn sau khi trở về liền trực tiếp bắt đầu ăn cơm.
Bữa tối hôm nay là Hứa Tĩnh làm, vì cho Hạ Noãn đón gió tẩy trần, lại làm một bàn lớn tràn đầy đồ ăn, bốn người đều ăn thực vui sướng.
Hứa Tĩnh nâng chén, hạnh phúc ăn một ngụm cơm, nói "Mấy ngày nay con không ở nhà, dì ăn cơm đều không thấy thơm."
Hạ Noãn bật cười, đại khái là do lúc trước cô đều dùng linh lực trừ bỏ hết tạp chất trong thức ăn, hương vị tất nhiên sẽ trở nên ngon hơn nhiều so với bình thường, cô liền gấp một miếng sườn trong dĩa bên cạnh đưa đến chén cho Hứa Tĩnh, lén đưa qua một chút linh lực "Hiện tại thì sao ?"
Hứa Tĩnh nhanh chóng ăn hết đồ ăn được gắp, sau đó hưởng thụ lắc lắc đầu "Ăn ngon thật" sau đó nhướng mày, chế nhạo nhìn về phía con trai "Đúng không"
Thịnh Ngật câu môi, cũng gắp cho Hạ Noãn món cô thích ăn, thấp giọng nói "Ừ, ăn rất ngon."
Hạ Noãn có chút nghi hoặc, rõ ràng cô đâu có gắp đồ ăn có thêm linh lực cho hắn.
Nhận thấy Hạ Noãn đang nhìn chính mình, Thịnh Ngật mới vừa quay đầu lại một lần nữa nghiêng đầu nhìn cô, còn ghé sát vào mặt cô một chút, bên tai cô thấp giọng hỏi "Làm sao vậy ?ăn không ngon à ?"
Khi hắn nói chuyện, hơi thở có chút ướt át nóng hổi nhào vào lỗ tai cô, Hạ Noãn có chút kích thích, nhích thân mình hướng bên kia một chút, lắc đầu "Không có, ăn rất ngon, chỉ là hơi khát thôi."
Giây tiếp theo, một ly nước ấm xuất hiện trước mắt cô, thanh âm trầm thấp của Thịnh Ngật vang lên bên tai "Là do người em đi ngoài đường lạnh đó, uống nhiều nước một chút, ngày thường em cũng không bao giờ nhớ uống nước."
Hạ Noãn đưa tay nhận, tránh đôi mắt hắn, nhấp miệng. Cô không uống nước là vì có linh khí, cũng không khát, linh lực Mộc hệ có thể tẩm bổ thân thể của cô, làm thân thể cô ở vào trạng thái tốt nhất, chờ đến lúc đó tu vi tăng lên tích cốc, ngay cả cơm cũng không cần ăn.
Đương nhiên ở cái này là ở thời đại mạt pháp, ở đây không có khả năng.
Nghĩ đến bản thân mình không có khả năng lại tu luyện đến tu vi tích cốc, Hạ Noãn cảm thấy tâm mình lại có chút rối loạn, cơm cũng chưa ăn được bao nhiêu, khó khăn lắm đem cơm trong chén mình ăn hết, liền đứng dậy "Con đi nghỉ ngơi trước, mọi người ăn đi."
Hứa Tĩnh phảng phất đã hiểu, gật đầu "Ừ, đi thôi, nghỉ ngơi sớm sáng mai dậy sớm, dù sao cũng không có việc gì."
"Dạ." Hạ Noãn gật đầu, cười cười, ánh mắt lướt qua nam nhân nacy giờ vẫn luôn nhìn mình, nhanh chân bước lên lầu.
Nhìn Hạ Noãn nửa ngày, cũng không chờ được cô cười một cái, Thịnh Ngật có chút ủy khuất cúi đầu, hắn cũng không muốn ăn.
Đại móng heo, tiểu hỗn đản
Mỗi lần vừa ra khỏi cửa trở về, liền đối với hắn không nóng không lạnh.
Đem tim hắn như treo giữa không trung, lên không được, xuống cũng không xong, cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.
Hứa Tĩnh chậm rì rì đang ăn cơm, thấy con trai cũng không ăn cơm, khuôn mặt xụ xuống, trong lòng vô cùng muốn chửi tục, thật là quá ngu xuẩn.
Bạn thấy sao?