Chương 42: 42
Những việc này là chuyện cá nhân của Hạ Noãn, Liễu Y thực ra còn muốn nói, nhưng thấy cô khẳng định như vậy, liền không tiếp tục hỏi.
Hai ngày sau Liễu Y vẫn luôn mang theo Hạ Noãn đi chơi khắp nơi, mấy địa danh nổi tiếng đều đi một lần, Liễu Y tuy rằng tính tình tùy tiện, trên thực tế lại là người rất biết săn sóc. Là chủ nhà, Liễu Y chiếu cố Hạ Noãn rất tốt, toàn bộ hành trình đều đi cùng.
Nơi này người ta không dùng tiếng phổ thông để giao tiếp, nên ngay từ khi mới tới, Hạ Noãn nghe hoàn toàn không hiểu, nhưng nhờ năng lực học tập rất tốt, mới khoảng hai ngày sau cô cũng nói được một vài đoạn tiếng Quảng Đông.
Năng lực học tập này làm Liễu Y thực sự sửng sốt. Cô thấy có thanh niên đến gần Hạ Noãn dùng tiếng Quảng Đông nói chuyện, Hạ Noãn cũng đáp lại bằng tiếng Quảng Đông, phát âm và âm điệu lại cực chuẩn làm cho thanh niên này cho rằng Hạ Noãn vốn là người Hương Giang "Cô ở chỗ nào ở Hương Giang vậy ? Hiện tại không thích cũng không có việc gì, coi như biết thêm một người bạn đi, tôi cũng thích đến đây chơi lắm."
Hạ Noãn xin lỗi cười cười "Tôi không phải người Hương Giang , xin lỗi."
"Vậy được rồi."
Thanh niên chưa muốn bỏ cuộc nhưng cũng rời đi, mà Liễu Y ngồi xem toàn bộ quá trình lại bừng tỉnh phát hiện "Trời ơi, em khi nào mà học tiếng Hương Giang rõ ràng như vậy ? Vậy mà từ đầu cũng không thèm mở miệng nha".
Liễu Y lúc la lúc hô, ai không biết còn tưởng rằng Hạ Noãn làm cái gì ghê gớm lắm, Hạ Noãn thẹn thùng cười cười, nói "Em chỉ là trí nhớ tương đối tốt thôi."
Liễu Y hâm mộ cực kỳ "Ê trí nhớ này rèn luyện như thế nào chỉ con trai chị đi"
Hạ Noãn gãi gãi đầu "Cái này là trời sinh, nhưng mà cái nước em cho chị ấy, cũng là trợ giúp não, giúp tinh thần tỉnh táo, không có tác dụng phụ."
Liễu Y tức khắc ánh mắt sáng lên, cũng nhớ tới từ khi cô bắt đầu dùng nước do Hạ Noãn đưa, hiện tại trí nhớ xác thật đã khá hơn rất nhiều. Trước kia bỏ thứ gì ra xong là đi tìm lại rất cực khổ, nhưng hiện tại lại không cần, chỉ cần nghiêm túc ngồi nghĩ một chút là lập tức có thể nhớ ra được rồi, thói quen sinh hoạt cũng tốt lên rất nhiều, không còn mang đồ đạc vứt bừa bãi.
Lúc trước cô cũng ít khi để ý tới, nhưng Hạ Noãn vừa nói như vậy, cô liền hiểu rõ, tức khắc, ánh mắt Liễu Y nhìn Hạ Noãn càng thêm nóng bỏng.
Thoáng chốc cũng phải đến lúc rời khỏi Hương Giang, trước khi rời đi một ngày, Liễu Y dẫn theo Hạ Noãn mua ít quà đặc sản đem về.
Như Liễu Y nói, cô lần này giống như đi du lịch, mà đã đi du lịch thì phải mua đặc sản địa phương về, cùng với một số đồ lưu niệm mới tốt.
Thân là đại minh tinh nhưng Liễu Y không giữ giá hay có gì ngại ngùng, hai ngày trước còn dẫn theo Hạ Noãn đi chợ bán thức ăn mua đồ ăn, bị không ít người vây xem, nhưng người bên này hình như cũng thường xuyên nhìn thấy minh tinh, cho nên vẫn chưa quá kích động, còn cười chào hỏi.
Lần này hai người cũng trực tiếp đi đến chợ mua sắm lớn nhất Hương Giang.
"Liễu tỷ, cùng bằng hữu tới đi dạo phố à, lại đây nhìn xem chút đi, từ nước ngoài mới vừa nhập về." Bước vào trong chợ, không ít nhân viên chuyên chào khách của các quầy hàng liền bắt đầu cùng Liễu Y chào hỏi.
Bạn thấy sao?