Chương 4: 4
Hàn huyên một chút, bác sĩ liền tới đây, phòng bệnh lập tức có thêm bốn người, không khí vừa mới còn có vẻ an tĩnh lập tức náo nhiệt lên.
Hứa Tĩnh kéo tay Hạ Noãn đi đến trước bác sĩ, khoe: "Đây là con dâu tương lai tôi, Hạ Noãn, bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi ?"
Bác sĩ kiểm tra xong, nói: "Thịnh tiên sinh hiện tại tình huống đã ổn định, ý chí cầu sinh của bản thân hắn đặc biệt mạnh mẽ đó, chỉ là......"
Bác sĩ nói nhiều, Hạ Noãn không nghe hiểu, nhưng thấy vui mừng trên mặt Hứa Tĩnh càng ngày càng tăng, đại khái cũng có thể đoán được.
Chờ tiễn bác sĩ đi xong, Hứa Tĩnh quả nhiên lại ôm Hạ Noãn khóc một hồi: "Lần này thật là làm dì sợ muốn chết, Noãn Noãn, không có việc gì rồi, bác sĩ nói, không có việc gì rồi."
" Dạ." Hạ Noãn moi khăn giấy từ trong túi ra chùi nước mắt cho bà, an ủi nói: " Tất cả mọi việc sẽ tốt lên thôi."
" Đúng vậy!"
Hứa Tĩnh tâm trạng thoải mái, cùng Hạ Noãn rời khỏi bệnh viện, nhờ hộ sĩ bên kia trông chừng Thịnh Ngật một chút, trên người hắn có cắm ống dẫn tiểu, còn ăn uống thì một tuần này chỉ truyền nước biển chứ không ăn cơm, người chăm sóc ngẫu nhiên rời đi một chút cũng không quan trọng.
......
Nhà Thịnh gia nằm trong tiểu khu tốt nhất của trung tâm thành phố, cách bệnh viện trung tâm thành phố cũng không xa, chỉ cần nửa giờ đi bằng giao thông công cộng là có thể đến. Đây là căn nhà Thịnh Ngật mua hai năm trước, Hạ Noãn thật nghi ngờ vốn lưu động trong tay hắn đều tiêu vào cái nhà này hết rồi, bởi vì nhà ở nơi này thật sự quá quý!
Nhưng cũng phải thừa nhận, tiểu khu càng tốt thì càng là an toàn, hai người một đường thuận thuận lợi lợi về đến nhà, phóng viên "trực chiến" trong bệnh viện bởi vì thân nhân người bệnh khiếu nại bị xua đi rồi, tiểu khu bên này cũng không ai chực chờ, hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Tĩnh đưa Hạ Noãn vào trong nhà, liền đem chìa khóa cho nàng, công đạo nói: "Con ngủ phòng Tiểu Ngật đi, phòng nó là sạch sẽ nhất, trong phòng con muốn dùng gì cũng được, có cái chìa khóa dự phòng của phòng nó ở bình hoa ngay cửa, đồ ăn trong tủ lạnh thì chắc lâu lắm rồi, con đừng ăn nha, con cầm tiền đây, muốn mua gì thì mua. À nước tẩy trang trong phòng dì có, còn có ......"
Hạ Noãn ngoan ngoãn gật đầu, lâu lâu đệm một tiếng tỏ vẻ mình đang nghe, Hứa Tĩnh nói càng thêm hăng say, bà nói ra tất cả những gì mình có thể nghĩ đến, sau đó nhéo nhéo khuôn mặt mọng nước của cô gái rồi mới vội vã rời đi, thời gian không còn sớm, bà còn phải đi trực buổi tối trong bệnh viện.
Chờ bà rời đi, Hạ Noãn liền tê liệt ngã xuống ở trên giường, hai tay dang rộng, váy trượt lên trên để lộ hai chân trắng trắng thon dài, cô nhắm mắt lại, nhíu mày, mệt cực kỳ.
Nguyên thân cũng không phải một người yêu vận động, tay chân mềm như bông không có một chút cơ nào, hôm nay hai chân lại vận động quá nhiều, lúc này đã phát ra kháng nghị, nhức mỏi không thôi. Mà chính bản thân cô cũng nhiều năm không có dùng chân đi bộ, cô chủ yếu là ngồi thiền định để học pháp thuật, cho nên Hạ Noãn không những thân thể mệt, tâm cũng mệt mỏi.
Bạn thấy sao?