Chương 30: 30
Người có ác ý với Hạ Noãn rất nhiều, nhưng có thể thành công thì không nhiều lắm. Ông tài xế này thể hiện ác ý quá rõ rệt, lại đang có vẻ như đang tìm đường nhỏ, đến mấy chỗ hoang dã không người, chắc cao lắm là định cướp bóc thôi. Hạ Noãn cũng không thấy sát ý trên người hắn, nhưng chỉ là hắn ta bây giờ lại đột ngột ngừng xe lại.
Cô trực tiếp đưa tay qua bóp cổ hắn, giọng lạnh như băng, mang theo sát ý uy hiếp hỏi: "Còn muốn tiền tài bất nghĩa sao"
Cô chưa bao giờ là thật sự vô hại, chỉ là thế giới này quá an toàn, nhưng mà quả nhiên, thế giới có an toàn đến đâu cũng có nguy hiểm. Cô từ một thế giới đầy độc ác đến đây, khi sát khí dày đặc trên người tỏa ra, tài xế xe đang bị cô nhìn chăm chú trong nháy mắt liền thấy đầu óc trống rỗng, linh tính của hắn cảm nhận được tử vong như đang hiển hiện trước mắt, chỉ cần không cẩn thận sẽ lập tức ngã vào địa ngục.
Mặt tài xế trắng bệch, hàm răng run lên, một câu cũng nói không nên lời. Bàn tay Hạ Noãn đặt trên cổ hắn bắt đầu tăng lực, đau đớn khi hít thở không thông bắt đầu truyền đến, hắn trực tiếp trợn trắng mắt.
Bên tai quanh quẩn ngữ điệu lạnh lẽo của cô: Còn muốn tiền tài bất nghĩa sao
Có muốn mấy bây giờ cũng không dám muốn !
"Hô hô hô......" Một âm thanh chói tai cổ xưa làm ai nghe thấy cũng đều ê răng réo lên trong đầu hắn, tài xế đã nói không ra lời, nhưng hai tay phản kháng đã vô lực rũ xuống, cả người như sắp chết , trong mắt chậm rãi tràn ngập cảm giác tử vong u ám cùng suy sụp, thần sắc muốn xin tha cũng không còn.
Hắn sai rồi, nghĩ sai thì mất hết, vậy mà liền phải trả giá bằng tính mạng!
Nhưng hôm nay đã không có thuốc hối hận......
Cũng may Hạ Noãn cũng không tính thật sự giết người, sau khi giáo huấn xong, thấy hắn thật sự sợ hãi liền buông ra tay. Sẵn tiện còn rót cho hắn một chút linh lực, khôi phục vết bầm trên cổ hắn.
Một lát sau, cô bảo tài xế xuống xe, chính mình cũng xuống theo, nhàn nhạt nói: "Nhanh, dập đầu với trời cao, mỗi cái phải thề một tiếng: ' Về sau con không bao giờ làm chuyện xấu nữa, nếu làm trái lời thề này, thiên lôi đánh xuống! ', nhất định phải thành tâm, không thành tâm thì dập đầu đến vỡ ra thì thôi!"
Ở tu tiên giới, Thiên Đạo là một sự tồn tại rất chân thật, mỗi cái người tu tiên đều là yêu cầu sự minh chứng của Thiên Đạo, khiêu chiến chính mình đồng thời cũng là muốn ứng chiến với thử thách của Thiên Đạo. Nếu không qua được cửa tâm lý này, hoặc là có làm gì nghịch thiên, Thiên Đạo sẽ làm cho tu sĩ tu luyện càng khó khăn hơn và tốn nhiều thời gian hơn.
Bởi vậy khi ông tài xế này làm chuyện sai lầm, tuy rằng chỉ là lần đầu, vẫn chưa thành công, Hạ Noãn vẫn muốn hắn lạy trời.
Tài xế bị yêu cầu: "...... A"
Hạ Noãn đôi mắt lạnh lùng: "Làm hay không làm ?"
Tài xế lập tức điên cuồng lắc đầu: "làm, làm, tôi làm!"
Nói xong, lập tức hai chân mềm nhũn, quỳ gối trên cỏ, nơi này không phải cao tốc, không có xi măng, cũng không quá đau. Sau khi quỳ xuống liền bắt đầu dập đầu, để bày tỏ thành tâm của mình, giọng tài xế kêu cũng rất lớn: "Về sau con không bao giờ làm chuyện xấu, nếu làm trái lời thề này, thiên lôi đánh xuống!"
Bạn thấy sao?