Chương 3: 3
Mẹ Thịnh chùi nước mắt, liền thấy hốc mắt Hạ Noãn cũng hồng hồng, tức khắc đau lòng: "Thiệt thòi cho con......"
Hạ Noãn nở nụ cười ngọt ngào lắc lắc đầu, đôi mắt trên khuôn mặt nhỏ hồng hồng, miệng nhỏ cũng hồng hồng, chọc người trìu mến: " Dì, dì ăn điểm tâm nào, để con đi mua."
Mẹ Thịnh vội lắc đầu, hành động của Hạ Noãn hiện giờ đã làm tim bà mềm như nước, làm sao còn để cô đi mua đồ ăn cho mình, liền nói: " Để dì đi cho, con nghỉ ngơi đi, vừa mới ngồi xe mệt mỏi đến đây mà."
Hạ Noãn kéo bà ngồi lên trên ghế, nhẹ giọng nói: " Dì à, bên ngoài đều là phóng viên, có lẽ sẽ nhận ra dì đó, để con đi cho."
" Vậy...... vậy con cầm cái này đi." Mẹ Thịnh bị thuyết phục, nhưng cũng không muốn để cô bé nhỏ này dùng tiền chính mình đi mua, vừa mới bị đuổi ra khỏi nhà, lại còn vẫn đang đi học, làm sao có tiền, bà liền lấy một ít tiền trong túi sáng nay mới rút ra đưa cho cô.
Hạ Noãn cũng không khách sáo, cô thật sự không có tiền, sau khi hỏi rõ ràng mẹ Thịnh muốn ăn gì, cô liền ra cửa.
......
Chờ đến khi váy hoa của cô bé biến mất trong tầm mắt, mẹ Thịnh lúc này mới hoàn hồn, vỗ đùi, lại nước mắt lưng tròng nhìn con trai bị băng vải bao vây kín mít, ngữ khí cảm khái: "Con trai à, Noãn Noãn này thật sự một đứa con gái tốt đó." Cuối cùng, lại hung tợn nói: " Mày về sau cũng không thể cô phụ con bé, bằng mẹ không nhìn mày!"
Thịnh Ngật còn đang hôn mê hình như cảm giác được, mí mắt giựt giựt.
Mẹ Thịnh họ Hứa, tên Tĩnh, tên họ rất bình thường, tuổi trẻ thật xinh đẹp, 30 tuổi gặp phải hôn nhân trắc trở bèn một mình gồng gánh nuôi con thơ, mãi đến con trai tiến vào giới giải trí áp lực mới ít đi, sau đó con trai lại đầu tư mở cho bà một thẩm mỹ viện để làm ăn, nhưng cũng vì khoảng thời gian trước sinh hoạt quá vất vả, nên nhìn bà già hơn tuổi thật rất nhiều.
Mấy năm nay hưởng thanh phúc, Hứa Tĩnh sống được thực tùy ý, bởi vậy cân nặng có phần tăng lên, thành một thái thái có chút già nua béo béo. Vậy mà qua một tuần từ hôm con trai xảy ra chuyện, bà khóc cả một đêm, thương tâm muốn chết, đầu tóc hoa râm liền biến thành bạc trắng, nhìn phảng phất già rồi rất nhiều, có chút mệt mỏi.
Một tuần này, mỗi lần bà tiếp điện thoại đều kinh hồn táng đảm, cái gì cũng đều không hiểu, người khác nói cái gì chính là cái gì, con trai phải bồi thường một đống tiền vi phạm hợp đồng, bà cũng nghe người khác kiến nghị đem thẩm mỹ viện rao bán, chỉ hy vọng có thể giúp được con trai một chút.
Hiện giờ bên người lại có thêm một người giúp đỡ, Hứa Tĩnh đã hoàn toàn thả lỏng lại.
Bà nhìn con trai, lộ ra tươi cười một cái, hiện lên trên khuôn mặt tràn đầy tang thương lại càng có vẻ chua xót, tiếng bà nhẹ nhàng: "Tuy rằng gặp khó khăn như thế này, nhưng cũng có điểm tốt là nhìn ra được ai đối với con mới tốt, ít nhất, cái con dâu Noãn Noãn này, mẹ thực sự là nhận định rồi. Tiểu Ngật,chờ khi nào tình trạng của con tốt lên, con tỉnh lại, mẹ không cho con tiếp tục lao đầu vào sự nghiệp nữa, mẹ biết trước kia con cũng không vui khi mẹ quyết định vợ cho con, nhưng Noãn Noãn thực sự là một cô gái rất tốt, con nhất định sẽ thích......"
Bạn thấy sao?