Chương 25: 25
Đối với Hạ Noãn mà nói, vì mau chóng tu luyện thành công, ngủ là một thứ không cần thiết.
Cô thản nhiên đi đến sô pha, chuẩn bị đả tọa cả đêm.
Nhưng Thịnh Ngật không biết, phản ứng đầu tiên của hắn là: Vị hôn thê của mình tình nguyện ngủ sô pha cũng không muốn cùng mình chung giường.
Quả thực càng nghĩ càng khổ sở.
Trong mắt Thịnh Ngật cũng tràn ngập buồn bực, đường cong trên mặt hắn vốn là sắc lạnh, nay sắc mặt trầm xuống liền càng có vẻ lạnh lùng, nhìn Hạ Noãn đều thấy tim đau, ý cười cứng đờ trên mặt.
Hắn trầm giọng nói: "Lên trên giường ngủ đi, nếu em không muốn cùng tôi nằm chung giường, tôi sẽ xuống đất ngủ."
Khi nói lời này, trái tim hắn rầu rĩ khó chịu, hô hấp đều có chút cực khổ. Cho dù cô ghét bỏ hắn, hắn cũng không muốn một cô gái trẻ như vậy phải ủy khuất nằm trên sô pha. Hắn là đàn ông, ngủ trên đảo hoang cũng không việc gì.
A, hắn cho là mình ghét bỏ hắn ? Hạ Noãn nhìn sắc mặt khó coi của hắn chợt bừng tỉnh, vốn đang muốn cự tuyệt nhưng bị con ngươi sắc bén của hắn đảo qua, đầu quả tim run lên, lời nói đến bên miệng liền thay đổi ý tứ: "Tôi không phải không muốn cùng anh chung giường."
Đôi mắt Thịnh Ngật hơi nâng lên, khóe miệng đang hạ xuống chợt hơi cong lên, hắn nghiêng nghiêng đầu, nhẹ giọng nói: "Vậy...... Vậy em đi lấy chăn đi."
"...... cũng được." Hạ Noãn đứng dậy, chu chu miệng nhỏ. Cũng là cô suy xét không chu toàn, người bình thường ai sẽ không cần ngủ chứ, lúc trước ở trước mặt bọn Liễu Y cô cũng già vờ được khá tốt mà.
Chăn lấy tới, Thịnh Ngật lại bắt đầu nai con chạy loạn.
Vì che dấu mình đang khẩn trương, hắn chỉ có thể ép bản thân nhìn máy vi tính, trên màn hình là một chữ chi chít, Hạ Noãn xem cũng không hiểu, khi đi ngang qua liếc mắt một cái, liền không để ý, đem chăn bày lên giường rồi nói: "Tôi có thói quen đả toạ trước khi ngủ, khi nào anh làm việc xong cứ tắt đèn đi nghỉ ngơi trước nha."
Thịnh Ngật liếc mắt nhìn động tác của cô, tự nhiên gật đầu.
Nếu đã nói rõ ràng, Hạ Noãn cũng không hề nói gì nữa, khoanh chân, hai tròng mắt nhắm lại, đả tọa.
Thịnh Ngật ngừng động tác che dấu trên tay che dấu, mím môi, đem máy tính đóng lại.
Thôi, cũng không nên vội nhất thời.
Hắn dẹp máy vi tính, hai tay chống thân thể nằm xuống.
Sau đó nghiêng đầu, nhìn người ngồi ở trên giường, khóe miệng giương lên cười nhẹ.
Có cô ở bên cạnh, hắn cảm giác thực an tâm thoải mái, không khí chung quanh cũng đều thơm ngọt.
Vốn dĩ Thịnh Ngật không mệt mỏi chút nào, từ từ cũng buồn ngủ, nhắm đôi mắt lại.
Sau khi người ngủ say, Hạ Noãn cũng mở con ngươi, liếc mắt, xuống giường đi ra ban công.
Ở bên ngoài linh khí càng thêm sung túc.
Đáng tiếc cô quá ngu ngốc, trừ bỏ tu luyện thì cái gì cũng không học, chứ không giờ có thể vẽ một cái Tụ Linh Trận.
Ngày hôm sau, sau khi thỏa mãn ngủ một đêm, Thịnh Ngật liền có chút mơ mơ màng màng muốn tỉnh lại. Nếu là ngày thường, hắn có thể sẽ nuông chiều mình tiếp tục ngủ. Nhưng tối hôm qua không giống, trước khi ngủ hắn còn nhìn khuôn mặt Hạ Noãn, tỉnh lại hắn vẫn còn nhớ thương, bởi vậy khi có một chút ý thức, hắn lập tức mở mắt.
Nhưng mà trước mắt trống rỗng.
Trong nháy mắt trong lòng tràn đầy mất mát, có cảm giác sau đêm tân hôn buổi sáng tỉnh lại không thấy chồng, à nhầm, không thấy vợ chứ.
"Ai!" Thịnh Ngật thở dài một tiếng, tự nhiên thấy mình gần nhất thường xuyên thở dài, muốn già đi vài tuổi.
Tiểu Lý đang ở phòng trên sô pha chơi di động, nghe thấy động tĩnh lập tức bước lại đây, thấy hắn mặt mày nhăn nhó nhìn xung quanh, liền giải thích: "Thịnh tiên sinh, Hạ tiểu thư đang ăn sáng."
Nghe như vậy, mất mát trong lòng Thịnh Ngật hơi giảm, buông câu hỏi: "Cô ấy rời giường khi nào"
Tiểu Lý nghĩ nghĩ, nói: "Buổi sáng 7 giờ."
Mẹ Thịnh lớn tuổi, sinh hoạt rất theo quy luật, bởi vì ngủ sớm nên thức sớm, 6 giờ hơn liền thức, khoảng 7 giờ thì lén lút mở cửa ra. Tiểu Lý lúc ấy vừa đến, đang đi lên lầu nên gặp được, kết quả mở ra liền thấy Hạ Noãn quần áo chỉnh tề từ bên trong đi ra, tinh thần phấn chấn, không chút khác thường nào.
Lúc ấy trên khuôn mặt mũm mĩm của Hứa Tĩnh đầy biểu hiện thất vọng làm hắn đều nhịn cười không được.
Thịnh Ngật mặt không cảm xúc gì gật đầu, trái tim hơi trầm xuống, lại bắt đầu hoài nghi, đây là biểu hiện của một cô gái rất thích hắn sao ?
Không phải nên muốn bên cạnh hắn nhiều chừng nào tốt chừng nấy sao ?
Hắn cho rằng tối hôm qua đả tọa, chỉ là Hạ Noãn thẹn thùng, không dám đối mặt hắn mà thôi.
Thịnh Ngật thấp giọng bảo Tiểu Lý đưa mình đến buồng vệ sinh rửa mặt, độ cao ghế ngồi trên xe lăn có thể điều chỉnh được, hắn chỉnh lên mức cao là có thể tự mình rửa mặt.
Sau bồn rửa mặt là một cái gương thật lớn, được lau dọn sạch sẽ nên không bị mờ vì hơi nước.
Trong gương là ảnh dung nhan của hắn.
Mày kiếm mắt sáng, hình dáng góc cạnh rõ ràng, mũi cao, môi mỏng, hợp lại với nhau, gương mặt này không biết đã từng làm kinh diễm biết bao nhiêu người. Tuy rằng sau khi hôn mê, vì thiếu dưỡng chất cung cấp cho cơ thể nên bị gầy ốm đến mức chỉ còn lại da bọc xương một thời gian, nhưng hiện tại cũng đã hoàn toàn tốt lên, thậm chí hắn còn cảm giác làn da trên gương mặt so với trước kia còn tốt hơn bao nhiêu lần, nhìn càng thêm đẹp.
Chính là Thịnh Ngật phát hiện bản thân mình hiện giờ trừ bỏ gương mặt này, cũng không còn gì khác có thể hấp dẫn Hạ Noãn.
Cho nên cảm tình của cô ấy đối với mình cũng chậm rãi biến mất, đúng không ?
......
Từ buồng vệ sinh đi ra, Thịnh Ngật đã hỏi ra câu ngày hôm qua không hỏi ra tới: "Nếu một cô gái không thích cậu, cậu sẽ buông tay sao ?"
Tinh thần Tiểu Lý rung lên, cất di động, gương mặt vui cười trở nên nghiêm nghị, hỏi lại những lời này: "Thịnh tiên sinh nói là Hạ tiểu thư sao ?"
Thịnh Ngật mắt đen nặng nề nhìn hắn một cái, thấy có vẻ Tiểu Lý không dám nhiều chuyện, hắn lại gật đầu, rất không cam lòng nghiến răng phun ra một chữ: "Ừ."
Thấy chưa, ngay cả Tiểu Lý đều nhìn ra được, cô ấy không thích mình.
Hắn gục đầu, có chút không cam lòng. Nghĩ đến buông tay hắn liền khó chịu. Lúc trước khi hắn tỉnh lại sau lần thứ hai hôn mê, thấy cô, nghe cô nói xong mấy lời đó, mặc kệ cô dùng tâm thái gì nói, nhưng hắn ngay lúc đó liền hoàn toàn động tâm, hoàn toàn để ý cô.
Thịnh Ngật không có che dấu cảm xúc, Tiểu Lý tự nhiên liếc mắt một cái nhìn ra được, mím môi, nói: "Sẽ không."
Thịnh Ngật đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn, ẩn ẩn cảm giác gặp được người đồng cảm, hơi vui vẻ cùng thấp thỏm: "Vì cái gì"
Tiểu Lý nói: "Nếu tôi là tiên sinh, tôi sẽ không buông tay. Bởi vì tình cảm là có thể bồi dưỡng, lại nói Hạ tiểu thư thích tiên sinh như vậy, căn bản sẽ không có khả năng như tiên sinh nói. Mà cho dù thực sự là không thích đi, nếu tiên sinh cho rằng chính mình có thể cho người ta hạnh phúc, vậy không cần buông tay, tranh thủ đem tình cảm bồi dưỡng một lần nữa là được."
Thịnh Ngật cười cười, lại có chút ủ rũ cúi đầu: "Cô ấy thật sự không thích tôi, tôi không buông tay chỉ khiến cô ấy khó chịu"
"Này chưa chắc đây, theo tôi quan sát, Hạ tiểu thư đối với tiên sinh vẫn là rất tốt. Lúc trước tiên sinh nói muốn Hạ tiểu thư giúp lau mình, người ta hiện tại mỗi ngày đến giờ liền tới đây, không chút cẩu thả, chưa từng quên. Chỉ nhìn mỗi điểm này, đã hiểu rõ rồi. Lại nói di động của Hạ tiểu thư rất ít khi vang, có điện thoại cho cô ấy cũng chỉ có ba người lần trước tham gia chương trình cùng, không có ai khác liên hệ. Vậy chứng tỏ là chưa có thích ai, nếu vào lúc này tiên sinh nghiêm túc theo đuổi, biểu đạt mình thích Hạ tiểu thư, tình huống nhất định sẽ chuyển biến tốt đẹp một lần nữa."
"Phải không"
Tiểu Lý khẳng định gật đầu: "Hạ tiểu thư trọng tình trọng nghĩa như thế, vì tiên sinh còn tự nguyện đi tham gia chương trình thực tế, khẳng định sẽ hồi tâm chuyển ý."
Nói xong, Tiểu Lý bỗng nhiên phản ứng lại: "Thịnh tiên sinh trước đây có phải đã làm gì đó để Hạ tiểu thư không thích ?"
"Không......" Thịnh Ngật sửng sốt, phản ứng đầu tiên là phản bác. Nhưng chỉ mới vừa nói ra một chữ, lại chột dạ im miệng, ba giây đồng hồ sau, nhỏ giọng nói: "Lúc trước, khi tôi mới vừa cùng cô ấy quen biết, từng có điều kiện, tôi nói đối với cô ấy tôi không có tình cảm, ở bên nhau là vì mẹ tôi , bảo cô ấy không cần đối với tôi có chờ mong gì......"
Tiểu Lý nghe, thần sắc kinh ngạc liền biến thành không thể tin tưởng, chờ Thịnh Ngật nói xong, buột miệng thốt ra: "Tiên sinh đương nhiên nói được vậy thật không phải người"
Thịnh Ngật: "......"
Hắn banh mặt, nhấp môi: "Lúc ấy đúng thật là không có tình cảm mà."
Bạn thấy sao?