🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: 22

Hạ Noãn cười nhạt gật đầu, thực bình tĩnh nói: "Ừ, tôi biết mà, tôi chỉ cảm thấy cô nàng rất có lý do bôi đen anh đấy nha."
Cô gái này, theo như trong sách, cũng là một vai ác. Cô ta thật vất vả ép chết Thịnh Ngật , giải trừ "Phong Sát" của hắn. Trong khi Thịnh Ngật đang vội vàng luyện tập để quay trở lại, cô ta lại xui xẻo gặp gỡ nữ chủ tới đoạt tài nguyên, sau đó lại đóng vai ác. Không chờ Thịnh Ngật ra tay, nữ chủ liền đem cô ta xử lý.
Đột nhiên nhắc tới tên Lý Thư này, phản ứng đầu tiên Hạ Noãn là vì vậy. Chủ yếu là bọn họ vừa mới thảo luận thật lâu lại nói trúng người xuống tay với Thịnh Ngật là ai, chứ còn cái gì theo đuổi Thịnh Ngật, Hạ Noãn hoàn toàn không có đặt trong lòng. Bởi vì cô đâu có thích, cho nên không để bụng. Đương nhiên hai người trước mắt trên danh nghĩa là vị hôn phu hôn thê, nếu Thịnh Ngật chủ động ngoại tình thì cô mới có thể để ý.
Thịnh Ngật có chút hụt hẫng nhìn cô, cô cứ bình đạm như vậy, vậy mà mệt hắn còn thấp thỏm bất an nãy giờ, cảm xúc đều là lãng phí.
Những người khác đến đều không nghĩ nhiều như vậy, chỉ trong lòng chỉ nói thầm: cái cô gái nhỏ này thật là cảm xúc chậm chạp nha.
Mọi người thấy vậy nên cũng không nói nhiều, lại bắt đầu trêu chọc nhau nói chuyện phiếm, Thịnh Ngật tuy rằng tay trái có chút không tiện, nhưng chạm cốc uống rượu vẫn không thành vấn đề. Vì để ý thân thể hắn, mọi người không để hắn uống quá nhiều, ý tứ một chút là đủ rồi.
Bọn họ uống rượu, Hạ Noãn ăn xong món ăn liền cáo lui, một đám đàn ông, không thú vị, còn không bằng cùng Hứa Tĩnh xem TV.
......
Cơm no rượu say, mọi người cảm thấy mỹ mãn ra về. Chỉ có Thịnh Ngật an tĩnh ngồi trước bàn cơm hỗn độn, gương mặt mang theo chút đỏ ửng, đôi mắt lại bình tĩnh dị thường. Náo nhiệt ồn áo vừa biến mất, lưu lại căn phòng yên tĩnh, hắn vẫn giống như đầu gỗ không nhúc nhích, trong lòng lại suy nghĩ lung tung. Trước kia là tại hắn hẹp hòi, thật ra nếu là bằng hữu chân chính họ chỉ muốn nghiêm túc trợ giúp mình thôi.
Hứa Tĩnh đẩy đẩy Hạ Noãn, chớp mắt ám chỉ .
Hạ Noãn thuận theo, nhỏ giọng hỏi: "Về phòng nha ?"
Thịnh Ngật mới như bừng tỉnh từ trong mộng, có chút ngốc ngốc gật đầu.
Hạ Noãn đẩy hắn tới dưới chân cầu thang lên lầu, Tiểu Lý muốn đến hỗ trợ, Hạ Noãn lại rất thuận tay khom lưng bế Thịnh Ngật lên.
Bế lên !
Bế lên theo kiểu bế công chúa !!!
Thịnh Ngật: "......"
Tiểu Lý: "......"
Quá khiếp sợ, nhưng vì được huấn luyện nghề nghiệp vô cùng kỹ lưỡng, Tiểu Lý một câu không dám nói.
Nhưng mà ánh mắt hắn vẫn là sững sờ không thể tưởng tượng được, bám dính theo hình dáng nhỏ nhắn xinh xắn của Hạ Noãn.
Cô nương nhỏ bé gầy guộc này vừa mới, ngay trước mắt hắn, vươn cánh tay mảnh khảnh không một chút thịt thừa, một tay luồn qua dưới nách Thịnh tiên sinh, một tay luồn qua sau đầu gối, sau đó nhẹ nhàng đem người ―― bế lên.
Trong khi Tiểu Lý đang đứng trợn mắt há hốc mồm, hai người kia đã lên tới trên lầu.
......
"Em, em, em......" Thịnh Ngật bị bế lên tới, thân mình cứng đờ, theo bản năng muốn tránh thoát, hoảng đến mức nói lắp. Buồn bực và khó chịu vì mở miệng vay tiền người khác lúc sáng đều bay đi đâu mất.
Hạ Noãn nhíu mày cánh tay dùng sức, nghiêm mặt nói thật nghiêm túc: "Đừng nhúc nhích, nguy hiểm!"
Thịnh Ngật: "......"
Hắn buồn bực cắn răng, ngửa đầu nhìn cái cằm trắng nõn gần ngay trước mắt, lại trầm mặc. Thật ra bị bế lên cũng khá tốt, cô ấy ôm khá mềm mại, cũng rất ấm áp, còn có một mùi hương nhàn nhạt dễ chịu không biết là mùi gì, hay là mùi mấy cây hoa mà cô ấy mỗi ngày đều chăm sóc nhỉ ? Suy nghĩ của Thịnh Ngật lập tức phiêu tán.
Thẳng đến "răng rắc" một tiếng, cửa phòng hắn bị Hạ Noãn một tay mở ra, tiến vào đến phòng. Thịnh Ngật lại không có một chút khẩn trương giống như lúc trước bị Tiểu Lý bế lên, ngược lại rất có cảm giác an toàn.
Thế nhưng Thịnh Ngật thực mau hiểu rõ là vì cái gì. Hắn qua giông bão lần này giống như sống trong mộng, chỉ qua một đêm, từ một đại minh tinh đứng trên đỉnh giới giải trí biến thành người mà mọi người đều đòi đánh, một sự tồn tại bị toàn dân nhục mạ. Đã từng là người giơ tay nhấc chân cũng kiếm được mấy ngàn vạn, bây giờ phải vì tiền mà đi nhờ vả người khác.
Khi tỉnh lại từ trong hôn mê, người đầu tiên hắn nhìn thấy là Hạ Noãn. Thật sự cảm giác của hắn lúc đó không phải là nghi hoặc mà là một loại cảm xúc được an ủi, cũng còn may mắn là khi vừa xảy ra chuyện, bên cạnh vẫn còn người không vứt bỏ hắn.
Cho dù sau này hắn đã biết có không ít người bên cạnh hắn đã vứt bỏ hắn, thế giới này cũng không thiếu những sự ác ý, nhưng chỉ cần có Hạ Noãn ở bên cạnh, hắn liền rất an tâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...