🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: 14

Thời gian năm ngày có thể làm rất nhiều việc.
Hạ Noãn dùng linh lực mộc hệ của mình để bồi bổ chăm sóc hoa Lan, thành công đem một chậu nhân lên thành hai mươi chậu, hai loại hoa thành 40 chậu.
Hoa bán tương đối tốt, vì hoa bừng bừng tràn đầy sức sống lại cómùi hương nồng đậm đà làm người đàn ông trung niên lúc trước bán hoa cho Hạ Noãn đến xem hoa đều sợ ngây người. Cho nên lúc thương lượng giá cả đều không có gì khó khăn, hơn nữa do lần trước hoa bán cho Hạ Noãn có hơi bệnh, ông thẹn trong lòng nên lần này giá cả thu mua đều dựa theo giá bán lần trước. Trả nhiều tiền mà ông còn rất vui vẻ: "Cô gái nhỏ, về sau có hàng loại tốt như thế này nhớ tìm tôi, tuyệt không làm cô bị thiệt. Hoa vừa đẹp vừa mạnh khoẻ như thế này, thế nào cũng có cả đống người chen nhau mua cho xem. Nhìn này, đóa hoa yểu điệu, dáng hoa lại đẹp......"
Hạ Noãn vui vẻ phấn khởi nhận tiền, lần này thu được khoảng 10 vạn, liền tươi cười đồng ý với ông, bảo ông lần sau nhớ tìm giúp mấy giống hoa quý, đợi cô dưỡng xong sẽ ưu tiên gọi ông đến bán.
Tuy rằng ông chủ tiệm cũng không rõ làm sao cô gái nhỏ này lại có năng lực dưỡng hoa mạnh mẽ đến vậy, còn có thể nhân giống hoa được thành công thế này, nhưng dù sao hôm nay ông cũng chỉ đến mua hoa, tiền đến tay thì cứ kiếm thôi.
Chuyện hoa cỏ xử lý xong rồi, thời gian còn lại Hạ Noãn vẫn luôn ngồi ở bệnh viện chăm sóc Thịnh Ngật.
Hứa Tĩnh cho rằng cô đang luyến tiếc phải xa họ nên năm ngày này không nói cái gì cũng làm phiền, vẫn để cô trông chừng Thịnh Ngật.

Thịnh Ngật cũng như vậy, tâm tình hắn không vui vẻ, lúc nào cũng một sắc thái âm u như trời sắp mưa.

Nhưng khi đối mặt Hạ Noãn, hắn vẫn cô gắng thể hiện mình dịu dàng một chút, không lấy cảm xúc khó chịu của mình mà giận chó đánh mèo lên cô.

Trong phòng bệnh cực kỳ yên tĩnh, Thịnh Ngật lâu dần đã quen với không khí này. Hắn lắc lắc ngón giữa vẫn đang bị Hạ Noãn nắm lấy, trên mặt cố gắng thể hiện vẻ mặt lãnh đạm nhìn hết sức hù dọa người nhưng thực tế trong mắt như có một tia sáng, đặc biệt là khi nhìn đến cô gái đang ngồi khoanh chân tọa thiền, cảm giác ấm áp trên đầu ngón tay thật dễ chịu làm cho hắn thấy hơi hơi ngượng ngùng.
Nghĩ đến lúc trước khi hắn hôn mê hơn một tháng, Hạ Noãn cũng thường xuyên như vậy đi.
Hắn nghiêng nghiêng đầu khẽ liếc một cái, nhìn cô gái nhỏ có phần hơi quá xinh đẹp trước mặt. Khuôn mặt cô căng tràn Collagen nhìn tròn tròn nộn nộn, ngày thường không cười nói có chút nghiêm túc, nhưng thập phần thanh lệ tuyệt sắc, đến khi cười thì thịt trên mặt rõ ràng hơn, đôi mắt thủy linh linh cong cong nhìn phá lệ đáng yêu động lòng người. Đây đúng là một cô gái ưu tú, cái chính là cô cũng đối với mình thật sự quá tốt.
"Khụ khụ......" Thịnh Ngật rụt rè lên tiếng một chút, thấy Hạ Noãn giương to mắt nhìn qua, tim hắn theo bản năng đập "thình thịch" một cái. Nhưng hắn tốt xấu gì cũng gặp qua rất nhiều tình huống thót tim rôì nên nhanh chóng bình tĩnh lại như cũ, lấy ngón tay ngoài lớp thạch cao nhéo nhéo tay cô một chút, thầm nghĩ quả nhiên mềm mụp.
"Hử ?" Hạ Noãn nghi hoặc chớp đôi mắt xem hắn, chờ hắn nói chuyện.
Thịnh Ngật: "Mẹ và tôi chỉ đi nửa tháng thôi, giải phẫu nhìn có vẻ lớn nhưng thực tế rất nhẹ nhàng, không cần lo lắng nhiều"
Hạ Noãn ngoan ngoãn gật đầu, mím nhẹ môi cười, làm người nhìn đến đều thấy trong lòng mềm đi: "Ừ, tôi không lo lắng đâu."
Cô thật sự không lo lắng, năm ngày này cô mỗi ngày đều tích lũy linh lực, không dấu vết truyền sang cho hai mẹ con Thịnh Ngật, tuy rất mệt, nhưng thân thể hai người đã không còn vấn đề lớn, dù cho Thịnh Ngật hộc máu lại lần nữa thì linh khí cô lưu lại trong thân thể hắn cũng đủ bảo hộ hắn một lần.
Mà thân thể Hứa Tĩnh tuy nhìn có vẻ yếu nhưng chỉ cần bà không phải chịu kích thích lớn thì cũng không thành vấn đề.
Thịnh Ngật lại không hiểu điều này, chỉ cảm thấy cô gái này cũng quá nghe lời, sau khi hắn biết Hạ Noãn sắp đi tham gia chương trình giải trí vẫn luôn lo lắng. Một cô gái mềm yếu như thế này chắn chắc bị đám người showbiz đó nuốt không còn xương.
Còn hên là Túc Phương có nói với hắn, mấy tiền bối kia toàn là những người có tiếng là đức nghệ song hinh (*), chỉ hy vọng khi thành khách mời showbiz thì cũng phát huy như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...