🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: 13

Cảm giác lạnh lẽo biến mất, Hạ Noãn cũng nhẹ nhàng thở ra, để lộ một nụ cười rạng rỡ. Thịnh Ngật nhìn thấy liền ngây ngẩn cả người, tim đập hơi nhanh, có chút mất tự nhiên dời ánh mắt đi. Sao lúc trước phát hiện cô gái này xinh đẹp như vậy nhỉ...
Thấy hắn nhìn chỗ khác, Hạ Noãn liền buông lỏng tay hắn ra. Linh khí đã tạm đủ rồi, lát nữa đi truyền cho mẹ Thịnh một chút là được.
Vừa nghĩ xong liền nghe thấy Hứa Tĩnh sau mành ho nhẹ một tiếng: "Khụ khụ......"
Hạ Noãn vội đứng lên đi về hướng bên kia.
Lúc đầu cô nghĩ tình huống của Hứa Tĩnh đã ổn định liền không chú ý bên kia, trong lúc nhất thời không nhận thấy bà đã tỉnh.
Hứa Tĩnh được cô đỡ ngồi dậy thở dài một tiếng, tinh khí thần tuy vẫn còn thất lạc rất nhiều, nhưng trên khuôn mặt bụ bẫm tiều tuỵ vẫn còn mang theo ý cười. Ánh mắt tỉnh táo, hốc mắt hồng hồng, trong tròng trắng vẫn còn tơ máu, mà trên gối nằm.... vẫn còn vương nước mắt, chắc bà cũng đã tỉnh lại một lúc rồi.
Nhưng bà vẫn luôn không phát ra tiếng động, vì vừa tỉnh lại liền nghe thấy bên kia con trai mình đang nói Hạ Noãn rời đi.
Bà thiếu chút nữa muốn chết đứng, nhưng nghĩ lại tình huống nhà mình bây giờ lại yên lặng mà không dám nói lời nào.
Để một cô gái tốt như vậy rời đi bà vô cùng luyến tiếc, nhưng mà càng không đành lòng để cô gái tốt vậy mà phải theo mình chịu khổ, chỉ là chính mình không dám mở miệng. Nếu con mình đã nói ra rồi bà cũng không có mặt mũi nào ngăn cản.
Nhưng làm bà kinh hỉ chính là Hạ Noãn cự tuyệt.

Hứa Tĩnh lúc ấy trong lòng giống như là đang một ngụm ớt cay tự nhiên được người ta đút cho một muỗng dầu ăn, nháy mắt sôi trào lên, vui mừng đến độ bà không kềm được nước mắt, nên bà thật sự khóc.
Lúc bà khóc còn không dám phát ra âm thanh, sợ hai đứa kia biết bà nghe được cuộc nói chuyện của tụi nó.
Trong lòng ấm áp dễ chịu, bà vui quá mà bật khóc. Con trai tuy rằng gặp đả kích quá lớn, nhưng lại được một cô vợ xinh đẹp đáng yêu như vậy cũng là có lời rồi. Có đôi khi còn nghĩ, thôi thế như vậy cũng tốt, ít ra cũng hiểu được lòng dạ của một số người, sau này ai thù ai bạn đều biết được rõ ràng, sau này con trai bà không cần phải trầm mê mù quáng cắm đầu vào công việc không màn đến gia đình nữa.
Bà vẫn đang cố gắng im lặng lắng nghe, đến khi con trai cuối cùng "Được" một tiếng mới phát ra một chút âm thanh.
Hứa Tĩnh kéo đôi tay nhỏ của Hạ Noãn, trong lòng còn có chút hâm mộ. Tay bà toàn thịt là thịt là bởi vì bà béo, nhưng tay Hạ Noãn là thật sự mềm mại, lại mịn màng như ngọc. Sờ thấy thoải mái quá bà thiếu chút nữa liền đã quên muốn nói gì.
Cũng may là sau một hồi bà miết miết tay Hạ Noãn, thấy cô mỉm cười ngọt ngào, mắt cong cong, cánh môi nhếch lên, hai má cũng nộn nộn, xinh đẹp lại đáng yêu, bà lại cảm thấy ấm áp, chợt nhớ tới mình muốn nói gì: "Noãn Noãn ngoan, con yên tâm, dì sẽ không để con phải chịu khổ. Mình còn cái nhà ở tiểu khu, bán ít nhất cũng được 3000 vạn, đến lúc đó khó khăn gì cũng được giải quyết, còn có thể dư lại không ít."
Nói tới chuyện này, Hạ Noãn nhíu nhíu mày, nhẹ giọng nói: "Bác sĩ nói, thân thể Thịnh Ngật lần này xảy ra vấn đề, hiện tại yêu cầu ra nước ngoài trị liệu. Bọn họ ở đây chỉ có thể tạm thời giữ cho tình hình không xấu thêm thôi, nhưng mà họ cũng đã giúp mình liên hệ bác sĩ ở nước ngoài, con đồng rồi, dì có muốn gặp bác sĩ nói thêm gì nữa không ?"
Trái tim Hứa Tĩnh chậm đi vài nhịp, miễn cưỡng cười nói: "Không có việc gì, thôi cứ theo bác sĩ vậy, bác sĩ kiến nghị chắn chắn là tốt nhất rồi, mình nên nghe theo bác sĩ." Cuối cùng, lại bổ sung một câu: "Cũng đều nghe con."
Thịnh Ngật bên kia cũng ậm ừ một tiếng, hơi cứng nhắc một chút nói: "Đúng vậy."
Dù sao...... Cô tốt như vậy, nghe cô cũng đúng thôi.
Hạ Noãn cười cười, vẫn không đáp lời. Khi người ta khó khăn cô đưa tay ra giúp đỡ, đợi sau này người ta tốt hơn rồi cô rút lui cũng không có gì.
"Hạ Noãn, có cơm rồi nè ! Dì và thịnh ca tỉnh chưa" người còn chưa tiến vào tiếng đã vang vọng.
Một thanh niên thân cao chân dài đang bước vào, trong tay cầm theo hai túi đồ lớn đặt trên bàn, lau mồ hôi trán, lơ đãng đưa mắt Thịnh Ngật, chợt kinh hỉ nói: "Thịnh ca, anh cuối cùng cũng tỉnh!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...