Chương 10: 10
Thịnh Ngật nói không nhiều lắm, trước khi xảy ra chuyện cũng đã như vậy. Tính hình hắn không tốt, tuy nhiên đối với cái nghề diễn viên này, hắn luôn là ôm một tâm tư vô cùng thuần tuý. Một khi nhìn chướng mắt sẽ lập tức nổi giận, rất dễ dàng đắc tội với người khác, bình thường hắn cũng chỉ một dáng cao lãnh ít nói.
Cả ngày chỉ cần Hạ Noãn không lau mình cho hắn, hắn có thể an an tĩnh tĩnh ngủ hoặc ngồi yên lặng suy nghĩ, hoặc là đọc sách, cả người quá mức an tĩnh, có vẻ tinh thần sa sút.
Thịnh Ngật an tĩnh như vậy ngược lại khiến Hứa Tĩnh có chút lo lắng, vì thế Hạ Noãn vẫn mạo hiểm lén truyền cho hắn chút linh lực tẩm bổ thân thể, muốn chăm cho tốt một chút mới có thể tiếp thu được đả kích kế tiếp. Thật may mắn là hình hắn cũng không phát hiện có gì lạ.
Ở phương diện bệnh tình, bác sĩ biết hắn có thể nói rồi cũng không lấy làm lạ, trưa hôm đó lúc lại đây kiểm tra liền đơn độc nói chuyện một chút.
Hứa Tĩnh cùng Hạ Noãn lúc ấy ở bên ngoài chờ, chờ bác sĩ đi ra ngoài, khi hai người tiến vào, quanh thân Thịnh Ngật không khí tối tăm dày đặc hết sức rõ ràng, giống như sẽ rơi vào địa ngục ma tu bất cứ lúc nào.
Đương nhiên đây là lý giải của Hạ Noãn, ma tu ở thế giới kia của cô là thể loại người ai cũng muốn đánh, cuồng vọng tự đại, lạm sát kẻ vô tội, lấy máu đổ làm trò vui, mà Thịnh Ngật còn chưa mức như vậy.
Hắn tuy rằng mặt đầy âm u, nhưng thấy Hứa Tĩnh tiến vào, lại cưỡng ép khôi phục lại bình thường. Tuy rằng bộ dáng m không có gì quá tốt, cũng không làm người cảm thấy sợ hãi. Rốt cuộc thì hắn vốn là một công dân cực kỳ tuân thủ pháp luật. Hiện giờ lại bởi vì người khác say rượu lái xe, hại mình nửa người tê liệt, tình huống như vậy, hắn làm sao có thể không khó chịu không tức giận.
Nhưng mà hắn đem tất cả cảm xúc đều áp xuống, ép như vậy ngược lại dễ dàng tích tụ ở trong lòng.
Hứa Tĩnh chỉ là thở dài một tiếng, cũng không biết làm sao bây giờ. Rốt cuộc cái chướng ngại tâm lý này không phải tùy tùy tiện tiện là có thể vượt qua được, chỉ có thể tận lực hỗ trợ chính hắn kiên cường một chút.
Sau khi giọng nói khôi phục, vết thương trên đầu Thịnh Ngật cũng tốt lên một chút, hiện giờ nửa người trên có thể cử động, tuy rằng tứ chi còn chưa được thuần thục lắm, nhưng chỗ khác đều đã phục hồi gần xong, hiện tại đều có thể ngồi dậy.
Thuốc men bây giờ cũng đã có thể chuyển qua uống thuốc viên, bác sĩ liền đề nghị đi viện điều dưỡng để an dưỡng, phòng bệnh tốt hơn nên nhường cho người khác có nhu cầu hơn.
Hôm nay xuất viện, vì Hứa Tĩnh cùng Hạ Noãn chỉ có hai người nên không đủ, bạn bè Thịnh Ngật cũng xung phong qua hỗ trợ.
......
Người tới đầu tiên là Tống Hoài Minh, hắn vẫn ôn nhã trước sau như một, hơn nữa sắc mặt hồng nhuận, hình như có chuyện vui, đặc biệt là Hạ Noãn chú ý thấy hắn mặc vest, nhìn không ra dáng vẻ muốn tới đây...... hỗ trợ.
Quả nhiên, người này vừa tiến vào, sau câu chào hỏi đầu tiên thì lời nói chính là: "Thịnh Ngật, phim của đạo diễn Lý dẫn đã định ngày bấm máy rồi, nhưng vì tình trạng anh như vầy, cho nên diễn viên chính đổi thành tôi rồi, hy vọng anh không để ý."
Lúc nói lời này, Tống Hoài Minh còn bày ra vẻ mặt áy náy nhìn Thịnh Ngật, giống như chỉ cần Thịnh Ngật nói một câu không được thì là do bản thân quá hẹp hòi.
Đi khoe của à ?
Hạ Noãn thần sắc cổ quái, hành động người này thật sự rất giống bạch liên hoa phiên bản nam nha !
Thế nhưng Tống Hoài Minh lại tươi cười ấm áp, không có nửa điểm thể hiện cảm xúc. Dù trực giác thấy có gì đó không đúng nhưng Hứa Tĩnh vẫn không biết đó là gì, chỉ là đau lòng nhìn sắc mặt tái nhợt của con trai.
Thịnh Ngật gượng cười: "Đâu có, đây là anh nên được mà."
Hắn là có chút khó chịu, nhưng không đến mức lòng dạ hẹp hòi với chuyện này. Hắn khó chịu là trạng thái cảm xúc lúc này chứ đây không phải điều hắn bận tâm.
Hạ Noãn nhướng mày, xem ra Lý đạo diễn này cũng thật trâu bò nga !
"Hừ, tôi biết ngay cậu không phải là người hảo tâm gì mà !" Một nam trung niên hơn ba mươi tuổi đội nón tiến vào, cửa phòng bệnh không khoá, hiển nhiên hắn đã ở ngoài đã nghe thấy hết những lời này, hừ lạnh nói: "Lúc người ta xuất viện còn qua nói lời này có thể thấy được không có ý tốt rồi."
Tống Hoài Minh nhíu mày phản bác: "Túc Phương, ông đừng hiểm nhầm, tôi chỉ bất quá nói trước một tiếng, miễn cho đến lúc đó Thịnh Ngật thấy tin tức lại nghĩ nhiều."
Túc Phương lần nữa lại cười lạnh, không biết nói với hắn thế nào. Anh tháo mũ xuống, mắt bỗng sáng rỡ, chợt phát hiện cô gái đang đứng trong góc, lập tức thò lại gần: "Ô cô gái nhỏ, khoẻ không ? Tôi là đạo diễn Túc Phương, tôi có một chương trình đang cần một khách mời cố định, không biết cô có hứng thú xem qua một chút không ? "
Đang đứng một bên nhìn bọn họ, Hạ Noãn trợn tròn mắt, ngơ ngắc nhìn hắn: "A"
Túc Phương: "...... Đậu moá, dễ thương quá dễ thương, xinh đẹp đến vậy là cùng. Người này vào ống kính đảm bảo ăn ảnh, đặc biệt khuôn mặt tròn trĩnh búng ra nước này lên hình càng nộn nộn hơn, đến lúc đó khẳng định không ít người nhìn màn hình chảy nước miếng."
Túc Phương hơn ba mươi tuổi, là một ông chú béo béo, trắng trẻo mập mạp, nhìn rất phúc hậu. Nhưng lúc này, hai mắt hắn sáng lấp lánh nhìn Hạ Noãn, giống như nhìn món ăn mỹ vị thiếu điều chảy nước miếng đến nơi. Bộ dạng này không thể nào nói là phúc hậu được rồi.
Hứa Tĩnh theo bản năng đem Hạ Noãn giấu sau người, cười nói: " Chương trình gì chứ, Noãn Noãn nhà tôi nhát gan lắm, không thích hợp đâu."
Bạn thấy sao?