🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 419: Khế ước Thiên Kiều

Mộ Ngôn tra hỏi một hồi nhưng chẳng moi được thông tin gì hữu ích, điều này khiến y vô cùng bực bội. Là đệ tử của Vương Tấn, y cũng giống như các sư huynh đệ khác, luôn sùng bái, tôn trọng, trung thành và yêu quý sư phụ hết mực.

Y biết rõ, sư phụ tuy là tông chủ Bích Thủy Tông, nhưng bao năm qua ở Cẩm Châu đã kết không ít kẻ thù, cả việc công lẫn việc tư. Vì vậy, mười ba huynh đệ đồng môn bọn họ luôn cảnh giác cao độ, bảo vệ Bích Thủy Sơn nghiêm ngặt, đặt sự an nguy của sư phụ lên hàng đầu.

Đi theo sư phụ nhiều năm, thích khách, sát thủ, gian tế… Mộ Ngôn đã bắt và giết không ít. Đối với một con rắn nhỏ không rõ lai lịch, dám xông thẳng vào Bích Thủy Sơn như thế này, theo lý thuyết, nên giết ngay lập tức để trừ hậu họa.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Mộ Ngôn lóe lên sát ý. Vì giấc ngủ ngon của sư phụ, bất kể tiểu gia hỏa này là ai phái tới, mục đích là gì, đều phải nhổ cỏ tận gốc.

“Đừng… đừng ăn ta!”

Dường như cảm nhận được sát khí từ nam nhân trước mặt, Tô Thiên Kiều rụt cổ lại, đôi mắt to tròn đỏ hoe ngập nước nhìn hắn đầy đáng thương.

Nhìn bộ dạng ủy khuất, muốn khóc mà không dám khóc của tiểu gia hỏa, Mộ Ngôn bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Một sợi dây vô hình nào đó trong tim y như bị chạm vào, dấy lên niềm thương cảm khó tả.

Con rắn nhỏ này chỉ có thực lực Ngưng Khí kỳ, một con yêu thú cấp một yếu ớt, muốn làm hại sư phụ là điều không thể. Nhưng nếu không giết, lỡ như nó là gian tế của thế lực thù địch thì sao? Mộ Ngôn nghiến răng, lý trí mách bảo không thể giữ nó lại.

“Ta… ta không phải đứa trẻ hư, ngươi đừng ăn ta, đừng ăn ta được không?” Tô Thiên Kiều mếu máo, nước mắt lăn dài trên má.

Thấy nước mắt nó rơi lã chã không ngừng, Mộ Ngôn lại mềm lòng. Y nhíu mày, mặt lạnh tanh, trầm mặc hồi lâu.

Nằm co ro trên bàn đá, tiểu Thiên Kiều lặng lẽ rơi lệ, không dám khóc thành tiếng, trông càng thêm tội nghiệp.

“Tiểu gia hỏa, ngươi có nguyện ý làm thú sủng của ta không? Nếu ngươi đồng ý nghe lời ta, ta sẽ không ăn ngươi. Thế nào?” Mộ Ngôn trầm giọng hỏi.

“Thú sủng? Thú sủng là cái gì?” Tô Thiên Kiều chớp mắt ngây thơ.

“Thú sủng nghĩa là ngươi phải nghe lời ta, ta bảo gì làm nấy, ta cấm gì thì không được làm. Nếu không nghe lời sẽ bị trừng phạt. Hiểu chưa?”

Mộ Ngôn là kiếm tu, với y chỉ cần thanh kiếm là đủ, không cần thú sủng. Y chưa từng ký khế ước với bất kỳ yêu thú nào. Nhưng giờ phút này, nhìn con rắn nhỏ đáng yêu này, y lại nảy sinh ý định đó.

Đa phần tu sĩ chọn yêu thú có thực lực tương đương hoặc yếu hơn một chút để khế ước, nhằm có thêm trợ thủ đắc lực trong chiến đấu và tránh bị phản phệ. Nhưng Mộ Ngôn khế ước con rắn nhỏ này không phải để chiến đấu, mà đơn thuần chỉ muốn giữ nó bên cạnh, kiểm soát nó để nó không gây hại cho sư phụ.

“Dạ, Thiên Kiều là bé ngoan, Thiên Kiều rất nghe lời!” Tô Thiên Kiều gật đầu lia lịa.

“Vậy là ngươi đồng ý?” Mộ Ngôn xác nhận lại.

“Dạ, ta đồng ý, sẽ làm bé ngoan nghe lời ngươi.”

“Tốt!”

Mộ Ngôn cắn ngón tay trỏ bật máu, ấn mạnh lên trán Tô Thiên Kiều.

“A, đau… đau đầu quá.” Tô Thiên Kiều r*n r* khi khế ước được thiết lập.

Mộ Ngôn tháo sợi dây trói vàng kim, ôm con rắn nhỏ vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu nó, truyền một tia linh lực vào để xoa dịu.

“Ưm, thoải mái quá!” Được linh khí của Mộ Ngôn tẩm bổ, Tô Thiên Kiều dễ chịu rên hừ hừ.

“Về sau phải ngoan ngoãn nghe lời ta, biết chưa?” Mộ Ngôn nghiêm mặt dặn dò.

“Biết rồi ạ!”

“Còn nữa, đây là nơi ở của sư phụ ta, ngươi không được bay loạn xạ. Nếu bị các sư huynh sư đệ khác nhìn thấy, họ sẽ bắt ngươi làm thịt hầm canh đấy. Hiểu không?” Mộ Ngôn dọa dẫm.

“Bên ngoài nhiều người xấu lắm đúng không?” Tô Thiên Kiều sợ hãi rúc sâu vào lòng y.

“Đúng vậy, rất nhiều người xấu. Cho nên ngươi phải ngoan ngoãn ở bên cạnh ta, không được chạy lung tung. Rõ chưa?” Mộ Ngôn v**t v* lớp vảy hơi lạnh của nó.

“Dạ, đã rõ rồi!” Tô Thiên Kiều ngoan ngoãn gật đầu.

“Thật ngoan!” Mộ Ngôn cười hài lòng.

“Đương nhiên rồi, Thiên Kiều là bé ngoan mà. Đúng rồi, ngươi tên là gì?”

“Ngươi có thể gọi ta là chủ nhân!”

“Chủ nhân? Tên của ngươi là Chủ Nhân sao?” Tô Thiên Kiều nghiêng đầu hỏi ngây ngô.

“Không, tên ta là Mộ Ngôn. Nhưng ta là chủ nhân của ngươi.”

“Phức tạp quá à. Mộ Ngôn thì là Mộ Ngôn chứ, sao lại gọi là chủ nhân? Thôi, ta gọi ngươi là Mộ Ngôn ca ca nhé!” Thiên Kiều tự quyết định.

“Được… được rồi!” Mộ Ngôn ngập ngừng rồi cũng đồng ý.

“Mộ Ngôn ca ca!”

“Ừ.” Mộ Ngôn bế con rắn nhỏ lên giường đá. “Tiểu gia hỏa, ta mệt rồi, ngủ một lát đi.”

“Nhưng mà… nhưng mà ta đói bụng. Ăn xong rồi ngủ được không?” Tô Thiên Kiều chớp mắt long lanh, thương lượng.

“Được.” Mộ Ngôn lấy ra một viên Tích Cốc Đan đưa cho nó.

“Đây là cái gì?” Tô Thiên Kiều nhìn viên thuốc đen sì, hỏi.

“Không phải đói sao? Cho ngươi ăn đấy.” Mộ Ngôn nghĩ chắc con rắn nhỏ này chưa từng thấy đan dược.

“Ăn á?” Tô Thiên Kiều ghé mũi ngửi ngửi, rồi nhăn mặt: “Hôi quá. Thiên Kiều không ăn đâu!”

“Hôi? Đâu có, chỉ hơi đắng chút thôi mà.” Mộ Ngôn ngạc nhiên. Y ăn suốt có thấy hôi gì đâu.

“Ta không ăn đâu. Ta không muốn chịu khổ. Ta muốn ăn quả sữa ngọt ngào, muốn ăn cua nhỏ, cá nhỏ thơm ngon. Ta không ăn cái cục đen sì này đâu.” Tô Thiên Kiều lắc đầu quầy quậy.

“Ngươi kén ăn thật đấy!” Mộ Ngôn day trán. Hình như hắn vừa rước về một cục nợ phiền phức rồi.

“Mộ Ngôn ca ca, ta muốn ăn quả sữa, muốn ăn cua nhỏ. Đi mà, đi mà…” Tô Thiên Kiều dùng đuôi quấn lấy tay Mộ Ngôn, đầu dụi dụi vào cổ hắn làm nũng.

Nhìn bộ dạng đáng yêu đó, khóe miệng cứng nhắc của Mộ Ngôn bất giác cong lên. Y đưa tay xoa đầu nó: “Được rồi, ta đưa ngươi đi ăn!”

Y thở dài bất lực, bế tiểu gia hỏa rời khỏi động phủ.

Tại phòng tân hôn của Vương Thiên Ý.

“Đệ nói cái gì?” Liễu Thiên Kỳ trừng mắt nhìn Liễu Thiên Tứ, giọng nói như sắp nổ tung.

“Đại ca, Thiên Kiều… Thiên Kiều mất tích rồi!” Liễu Thiên Tứ lắp bắp lặp lại, mồ hôi vã ra như tắm.

“Mất tích thế nào? Ở đâu?” Liễu Thiên Kỳ gằn giọng hỏi.

“Ở… ngay trong phòng đệ. Muội ấy đòi đi chơi, đệ bảo đợi đệ luyện đan xong sẽ đưa đi. Nhưng lúc đệ luyện xong quay lại thì không thấy muội ấy đâu nữa.” Liễu Thiên Tứ cúi gằm mặt tự trách.

Vương An Dương cũng hoảng hốt mắng con trai: “Thiên Tứ, con làm sao thế hả? Sao lại bất cẩn như vậy? Thiên Kiều mới năm tuổi, không có chút khả năng tự vệ nào, sao con không trông chừng con bé cẩn thận!”

“Thôi được rồi, đừng mắng Thiên Tứ nữa. Việc quan trọng bây giờ là mau tìm con bé về.” Liễu Hà can ngăn.

Liễu Thiên Kỳ nói nhanh: “Phụ thân, An thúc, con và Tiểu Thụy đi tìm Thiên Kiều. Việc tân phòng giao lại cho hai người!” Dứt lời, hắn kéo Kiều Thụy lao vút đi.

“Đại ca đợi đệ với!” Liễu Thiên Tứ vội vàng đuổi theo.

Liễu Hà quay sang Vương An Dương: “An Dương, ngươi ở lại trông coi việc bố trí tân phòng. Ta đi tìm nhạc phụ báo cáo một tiếng. Con bé là con gái của Tô đan sư, nếu lạc mất ở Bích Thủy Tông chúng ta thì phiền phức to đấy!”

Thực ra điều Liễu Hà sợ nhất không phải là lạc, mà là con bé bị tu sĩ mắt kém nào đó bắt làm thịt. Thế thì tai họa ngập đầu.

“Ừ, ngươi mau đi đi!” Vương An Dương hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Đó là cháu gái ruột của Hắc Long Vương đấy!

Tại phòng Vương Tấn.

“Cái gì? Mất tích?” Vương Tấn đang viết nốt thiệp mời, nghe tin thì buông rơi cả bút.

“Dạ thưa nhạc phụ. Là do Thiên Tứ sơ suất không trông coi kỹ.” Liễu Hà khó xử nói.

Vương Tấn nghiến răng: “Cái thằng Thiên Tứ này, ta đã dặn đi dặn lại là phải trông chừng con bé cẩn thận rồi mà nó không nghe!”

“Nhạc phụ, giờ không phải lúc trách mắng. Quan trọng là phải tìm được con bé ngay. Nếu không chúng ta biết ăn nói sao với Hắc Long Thành đây?”

Vương Tấn gật đầu, lấy lệnh bài đưa cho Liễu Hà: “Ngươi cầm lệnh bài của ta xuống núi tìm lão Tứ, bảo nó tập hợp tất cả sư đệ lục soát toàn bộ Bích Thủy Sơn tìm tung tích Tô Thiên Kiều. Ta sẽ sang Đan đường, hai ngọn núi của Đan đường gần Bích Thủy Sơn nhất, ta sẽ bảo bên đó phái đệ tử hỗ trợ tìm kiếm.”

“Dạ rõ, nhạc phụ!” Liễu Hà nhận lệnh bài.

“Đi thôi!” Hai cha con vội vã rời khỏi phòng, chia nhau hành động.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...