🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 412: Những chuyện quá khứ

Nhìn thần sắc u buồn của Thẩm Nhược Phong, Liễu Thiên Kỳ khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi:

“Cho nên, Mộng sư tỷ, Chung sư tỷ, hai vị Âu Dương sư huynh cùng Chung Tuyết sư muội… đều là do Lam Vũ Minh bọn họ sát hại sao?”

Thẩm Nhược Phong thở dài: “Chuyện này kể ra thì dài lắm. Sau khi ngươi và Kiều sư đệ g**t ch*t Mộng Vô Ngân, Mộng gia liền bắt cóc Mộng Phỉ và Âu Dương Hiểu Thiên làm con tin để uy h**p các ngươi, chuyện này các ngươi còn nhớ chứ?”

“Nhớ rõ.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu. Chuyện quan trọng như vậy hắn sao có thể quên được.

“Thực ra, lúc ấy Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết muốn lợi dụng Mộng gia để diệt cỏ tận gốc, bắt trọn ổ sáu người chúng ta: gồm ta, Linh Nhi, hai huynh đệ Âu Dương, Mộng Phỉ và Chung Tuyết. Nhưng khi đó, Linh Nhi đã là đồ đệ của Trận Pháp Đường chủ, ta cũng bái nhập vào Kiếm Đường chủ. Mộng gia kiêng dè nên không dám động đến chúng ta, chỉ dám bắt Mộng Phỉ và Âu Dương Hiểu Thiên. Khi đó, chúng ta không biết rõ mục đích của Mộng gia, nên chia làm hai đường. Ta, Linh Nhi, Chung Tuyết và Âu Dương Hiểu Phong đi Đan Thành nghe ngóng tin tức. Còn Kim Minh và Mộng Kinh thì đi Luyện Khí Thành dò la.”

“Ra là thế.” Liễu Thiên Kỳ gật gù.

Thẩm Nhược Phong tiếp tục: “Chúng ta đến Đan Thành thì đụng độ Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết. Hai bên lời qua tiếng lại rồi xảy ra xô xát. Bên chúng người đông thế mạnh, Âu Dương Hiểu Phong đã chết dưới tay Tô Lăng Tuyết, Chung Tuyết cũng bị trọng thương. Đúng lúc này, Kim Lạc truyền tin báo Mộng Phỉ và Âu Dương Hiểu Thiên đã bị đưa đến Hỏa Lang Thành. Ba người chúng ta vội vã trốn khỏi Đan Thành, chạy đến Hỏa Lang Thành. Nhưng khi đến nơi thì Mộng Thiên đã chết, chúng ta lại một lần nữa mất dấu Mộng Phỉ và chồng nàng.”

Liễu Thiên Kỳ thở dài đầy áy náy: “Là ta hại Mộng sư tỷ và Chung sư tỷ.”

Thẩm Nhược Phong lắc đầu quả quyết: “Không, chuyện này không liên quan đến ngươi. Là do tên khốn nạn Lam Vũ Minh. Hắn muốn mượn tay Mộng gia để diệt trừ những cái gai trong mắt ở tông môn, nên mới cố ý tiết lộ quan hệ giữa Linh Nhi, Mộng Phỉ với ngươi cho Mộng gia biết.”

Nhắc đến Lam Vũ Minh, Thẩm Nhược Phong nghiến răng ken két. Đường đường là một kiếm tu, lại hành xử đê tiện bỉ ổi như vậy, thật khiến người ta kinh tởm.

Kiều Thụy hỏi tiếp: “Vậy sau đó thì sao?”

“Sau đó, phu phu Kim Lạc tưởng Mộng Phỉ và chồng nàng đã chết nên quyết tâm báo thù. Họ bố trí độc trận tại Mộng gia ở Luyện Khí Thành, tàn sát con cháu Mộng gia. Luyện Khí Thành một phen náo loạn, người Mộng gia không dám bước chân ra khỏi cửa. Mộng thành chủ mời hai vị vương tử Xà tộc đến giải độc và hai Trận Pháp Sư cấp sáu đến phá trận. Nhưng Kim Minh* có hiềm khích với Xà tộc, nên hai vương tử vừa đến đã bị Kim Minh g**t ch*t. Độc trận của hắn cũng không ai phá nổi. Xà Vương giận dữ, phái hai vị hầu gia đến điều tra. Nhưng hai vị này lại bị Lý gia mua chuộc, Lý gia là một gia tộc dã tâm bừng bừng ở Luyện Khí Thành. Kết quả, Xà tộc lấy cớ Mộng gia sát hại vương tử Xà tộc, hạ độc giết sạch 386 người của Mộng gia, diệt tộc hoàn toàn, sau đó nâng đỡ Lý gia lên làm thành chủ Luyện Khí Thành.”

(*mình nghĩ ở đây là Kim Lạc mới đúng, nhưng tác giả lại ghi Kim Minh tận mấy lần ;-;)

Thẩm Nhược Phong kể xong, không gian chìm vào im lặng.

“Hóa ra Mộng gia bị diệt môn là như vậy.” Kiều Thụy gật gù. Trước đây hắn cứ thắc mắc Mộng gia kết oán với Xà tộc thế nào, giờ mới biết nguồn cơn lại bắt đầu từ Kim Lạc và Tiểu Kinh.

Liễu Thiên Kỳ lo lắng hỏi: “Vậy còn Kim đạo hữu và Tiểu Kinh thì sao?”

“Đã chết. Bị người Mộng gia g**t ch*t. Đáng tiếc cho Mộng gia, giết được hung thủ đem đầu sang Xà tộc tạ tội nhưng vẫn không thoát khỏi kết cục diệt tộc.” Thẩm Nhược Phong cười trào phúng. Mộng gia tính toán đủ đường, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng.

“Tiểu Kinh!” Kiều Thụy đỏ hoe mắt, khẽ gọi tên đồ đệ đầu tiên của mình. Không ngờ nó lại chết thảm như vậy.

Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng ôm vai ái nhân an ủi. Hắn cũng tiếc hận cho cái chết của Kim Lạc. Độc thuật của Kim Lạc lợi hại như thế, nếu còn sống, tương lai chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Tiếc thay, số phận pháo hôi trong nguyên tác vẫn không buông tha cho hắn.

“Vậy sau đó thì sao? Thẩm sư huynh, các huynh tìm thấy vợ chồng Mộng sư tỷ như thế nào?” Liễu Thiên Kỳ hỏi tiếp.

“Sau đó, chúng ta quay về Thiên Hải Tông, trên đường đi thì gặp được Mộng Phỉ và Âu Dương Hiểu Thiên. Biết tin Kim Lạc, Mộng Kinh và Âu Dương Hiểu Phong đã chết, vợ chồng Mộng Phỉ đau khổ vô cùng. Năm người chúng ta quyết định g**t ch*t Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết để báo thù. Chúng ta định phục kích chúng ở ngoài tông môn bằng sát trận. Nhưng Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết biết trước tin tức, chúng dẫn theo năm bằng hữu trong tông môn, trong đó có hai Trận Pháp Sư cấp năm, dễ dàng phá vỡ sát trận cấp bốn của Linh Nhi và Chung Tuyết. Phục kích thất bại, hai bên lao vào hỗn chiến. Đối phương bảy người, ba Nguyên Anh. Phe ta năm người, chỉ có mình ta là Nguyên Anh sơ kỳ. Mộng Phỉ, Âu Dương Hiểu Thiên và Chung Tuyết đều ngã xuống trong trận chiến đó. Ta liều mạng mở đường máu, nhờ vào trận bàn và Truyền Tống Trận của Linh Nhi mới may mắn thoát được.”

Nghe đến đây, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều sa sầm mặt mày. Không ngờ Mộng sư tỷ và Âu Dương sư huynh lại chết thảm trong tay Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết như vậy.

Thẩm Nhược Phong thở dài não nề: “Sau đó, ta và Linh Nhi rời khỏi tông môn, lưu lạc khắp Cẩm Châu. Trải qua 50 năm, thực lực cả hai đều tăng tiến. Ta may mắn tìm được một bộ kiếm phổ viễn cổ tàn khuyết. Tuy không trọn vẹn nhưng uy lực kinh người. Ta mất 5 năm để bổ sung và hoàn thiện nó, luyện thành Thiên Tuyệt Kiếm Pháp. Lam Vũ Minh biết tin, dẫn người truy sát ta để cướp kiếm phổ. Kiếm phổ là ta tìm được, tự ta bổ sung, một phần ba chiêu thức là do ta tự sáng tạo, ta sao có thể đưa cho hắn? Vì thế, Lam Vũ Minh, Tô Lăng Tuyết và Bạch Phi Vũ dẫn người truy sát ta và Linh Nhi khắp nơi. Cuối cùng, chúng ta bị dồn vào đường cùng. Dựa vào kiếm pháp này, ta vốn có thể giết được Lam Vũ Minh. Nhưng Tô Lăng Tuyết và Bạch Phi Vũ thấy Lam Vũ Minh thất thế liền đánh lén ta. Linh Nhi vì đỡ đòn cho ta mà chết dưới tay bọn chúng. Khi đó… Linh Nhi đã mang thai ba tháng…”

Giọng Thẩm Nhược Phong nghẹn lại, đôi mắt đỏ ngầu hận thù.

“Thẩm sư huynh…” Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ cũng nghẹn ngào, không biết nói gì để an ủi nỗi đau quá lớn này.

“Sau đó, ta dốc toàn lực phá vòng vây bỏ trốn. Ta ẩn nấp dưỡng thương, điên cuồng luyện kiếm, chỉ để một ngày nào đó giết sạch bọn chúng, báo thù cho Linh Nhi, cho đứa con chưa chào đời và cho tất cả mọi người!” Thẩm Nhược Phong nghiến răng, hận không thể băm vằm xác Lam Vũ Minh ra thêm ngàn mảnh.

Liễu Thiên Kỳ hỏi: “Vậy Thẩm sư huynh quen biết Niệm Hoằng như thế nào?”

“Nửa năm trước, ta lẻn vào vương cung Bạch Vũ Thành định ám sát Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ. Nhưng xui xẻo là cả nhà ba người bọn chúng đều không có ở đó. Đã vào đến nơi mà về tay không thì ta không cam lòng. Ta sưu hồn hai tên thị vệ, biết được con gái và con rể của Lam Vũ Minh đang ở trong cung. Ta nghĩ, Lam Vũ Minh giết con ta, ta sẽ giết con cái hắn để hắn nếm trải nỗi đau mất con. Đêm đó, ta lẻn vào phòng của Niệm Hoằng và Lam Linh. Nhưng điều khiến ta bất ngờ là sau khi phá kết giới vào phòng, ta lại thấy Niệm Hoằng đang đút độc dược cho Lam Linh đang hôn mê trên giường.”

“Hả? Sau đó thế nào?” Kiều Thụy tò mò hỏi.

“Sau đó, Niệm Hoằng hỏi ta là ai, đến giết Bạch Vũ Vương hay Lam Vũ Minh. Ta hỏi ngược lại hắn vì sao hạ độc thê tử mình. Hai chúng ta nói chuyện với nhau. Khi biết ta muốn giết Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ, hắn cực kỳ phấn khích. Hắn bảo vương cung canh phòng nghiêm ngặt, khó lòng ra tay, cách tốt nhất là dụ bọn chúng ra ngoài. Hắn đề nghị bắt cóc Lam Linh và Lam Phong làm con tin. Lúc đầu ta cũng nghi ngờ hắn, hắn cũng chẳng tin ta. Nhưng sau khi hắn lừa được Lam Linh và Lam Phong ra khỏi thành, còn cung cấp toàn bộ lịch trình cho ta, giúp ta bắt được hai đứa nó, ta mới thực sự tin tưởng hắn.”

“Ra là thế. Hai người đã hợp tác để đối phó Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ.” Liễu Thiên Kỳ gật gù. Nguyên tác không có nhân vật Hiên Viên Niệm Hoằng này, nên sự hợp tác này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.

“Đúng vậy. Niệm Hoằng chỉ là Kim Đan, hắn biết mình không thể giết được Lam Vũ Minh nên cần ta giúp. Ta cũng đang cần nội ứng ngoại hợp. Chúng ta ăn nhịp với nhau, cùng lên kế hoạch bắt cóc và dụ Lam Vũ Minh vào bẫy ở Vạn Thạch Sơn.”

“Hai người phối hợp quả thật thiên y vô phùng!” Liễu Thiên Kỳ tán thưởng.

Thẩm Nhược Phong cười, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng khi báo được thù lớn: “Không, Liễu sư đệ phải nói là sự phối hợp của cả ba bên chúng ta mới đúng. Nhờ vậy chúng ta mới giết được Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ, báo thù cho Linh Nhi và tỷ tỷ, tỷ phu của ngươi!”

“Đúng vậy, cũng có thể nói như thế.” Liễu Thiên Kỳ mỉm cười đồng tình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...