Chương 411: Thẩm Nhược Phong xuất quan
Mười ngày sau…
Nằm trên bàn, nhìn Liễu Thiên Kỳ chỉnh trang quần áo cho mình, Kiều Thụy đỏ mặt tía tai. Y không ngờ mình lại điên cuồng đến thế, dám lăn lộn với Thiên Kỳ ngay tại đại sảnh phòng điều khiển. Giờ nghĩ lại mà rùng mình, lỡ như ba người kia bất chợt đi ra nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
“Đau eo à?” Liễu Thiên Kỳ bế Kiều Thụy xuống, bàn tay thuần thục xoa bóp eo cho ái nhân.
“Không sao, mau đỡ ta về phòng đi. Tam đệ và Niệm Hoằng sắp đến thay ca rồi.” Kiều Thụy hối thúc, mặt vẫn đỏ bừng.
“Được rồi.” Liễu Thiên Kỳ cười khẽ, bế bổng Kiều Thụy lên.
“Đại ca, bọn đệ tới rồi.” Cửa mở ra, Hiên Viên Niệm Hoằng và Vương Thiên Ý lần lượt bước vào.
“Cữu cữu, cữu mẫu.” Thấy tư thế bế bồng mờ ám của hai người, Hiên Viên Niệm Hoằng nhướng mày đầy ẩn ý.
“À, Tam đệ, Niệm Hoằng, các đệ tới đúng lúc lắm. Tiểu Thụy không được khỏe, ta đưa đệ ấy về nghỉ ngơi.” Liễu Thiên Kỳ bình thản nói, rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Kiều Thụy thì đã sớm vùi mặt vào ngực hắn, trốn biệt tăm. Xong rồi, bị bắt quả tang rồi! Không còn mặt mũi gặp người nữa!
“Ha ha ha, e là không phải cữu mẫu không khỏe, mà là cữu cữu không chờ được nữa thì có?” Hiên Viên Niệm Hoằng cười trêu chọc với theo.
Liễu Thiên Kỳ khựng lại một chút, chậm rãi quay đầu, liếc xéo cháu trai một cái: “Không lớn không nhỏ!”
Nhận được ánh mắt cảnh cáo sắc bén của cữu cữu, Hiên Viên Niệm Hoằng đành nhún vai im bặt.
Khi bóng hai người khuất hẳn, Vương Thiên Ý nãy giờ im lặng mới nhếch mép cười: “Niệm Hoằng, gan ngươi cũng lớn thật đấy, cái gì cũng dám nói.”
“Là sự thật mà! Cổ cữu mẫu đầy vết đỏ thế kia, nói hai người không có chuyện gì thì đánh chết ta cũng không tin.” Hiên Viên Niệm Hoằng chắc nịch.
“Nhưng cái giá phải trả cho việc nói thật e là sẽ thê thảm lắm đấy!” Vương Thiên Ý cười càng tươi hơn. Với cái tính thù dai của đại ca hắn, những ngày tháng tới của Niệm Hoằng chắc chắn sẽ rất đáng nhớ.
Hiên Viên Niệm Hoằng ngạc nhiên: “Tam cữu, người cũng nhìn ra rồi à?”
“Ừ, ngươi không thấy không khí trong phòng này là lạ sao?”
“Tam cữu, ý người là… cữu cữu và cữu mẫu đã lăn ở đây luôn rồi?” Hiên Viên Niệm Hoằng trợn tròn mắt.
“Ha ha ha, ta không nói nhé. Là tự ngươi nói đấy!” Vương Thiên Ý cười ranh mãnh như hồ ly.
“Ha hả, Tam cữu cũng giảo hoạt thật!” Hiên Viên Niệm Hoằng cười trừ. Cảm giác vị Tam cữu này cũng thâm sâu khó lường chẳng kém gì cữu cữu.
“Ha ha ha, làm người nên biết chừa đường lui. Nghe được, thấy được thì tự mình biết là đủ, chớ nói toạc ra!”
“Dạ, cháu ngoại thụ giáo!” Hiên Viên Niệm Hoằng giả vờ khiêm tốn.
Trở về phòng, Liễu Thiên Kỳ đặt Kiều Thụy lên giường, phong ấn căn phòng rồi bắt đầu c** q**n áo của y.
“Còn… còn chưa đủ sao? Eo… eo sắp gãy rồi!” Kiều Thụy mếu máo.
Nhìn bộ dạng đáng thương của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ hôn nhẹ lên khóe môi y: “Đi tắm thôi.”
“À…” Kiều Thụy ngoan ngoãn phối hợp.
Nói là đi tắm, nhưng trong bồn tắm pháp khí, Liễu Thiên Kỳ không kìm được lại làm thêm hai hiệp nữa, mới thỏa mãn tắm rửa sạch sẽ cho Kiều Thụy, bế y ra lau khô, mặc đồ ngủ rồi đặt lại lên giường.
“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy nằm trong lòng ái nhân, cảm nhận bàn tay ấm áp đang xoa bóp eo cho mình, khẽ gọi.
“Ngủ đi.” Liễu Thiên Kỳ hôn lên trán hắn, kéo chăn đắp cẩn thận.
“Ưm.” Kiều Thụy rúc sâu vào lồng ngực vững chãi, tìm tư thế thoải mái rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nhìn người yêu say giấc, nụ cười dịu dàng trên môi Liễu Thiên Kỳ dần tắt, thay vào đó là vẻ lo âu sầu muộn.
Hắn biết với vị trí của mình trong lòng Kiều Thụy, nếu hắn nói không muốn có con, Kiều Thụy sẽ không phản đối quá gay gắt. Nhưng giấy không gói được lửa. Điều Liễu Thiên Kỳ sợ nhất là khi phong ấn trên trán Tiểu Thụy biến mất, y sẽ phát hiện ra mình không phải là song nhi. Lúc đó, Tiểu Thụy sẽ ra sao? Chắc chắn sẽ rất đau khổ.
Nghĩ đến đó, Liễu Thiên Kỳ vô thức siết chặt vòng tay.
Tiểu Thụy, ta có thể cùng đệ đau lòng, cùng đệ khổ sở. Vì đệ, ta có thể từ bỏ con cái, từ bỏ tất cả. Nhưng ta tuyệt đối không chấp nhận đệ rời xa ta. Dù đệ là song nhi hay nam nhân, đệ vĩnh viễn là của ta. Ta tuyệt đối không cho phép đệ rời đi!
Hai tháng sau.
Nhìn Hiên Viên Niệm Hoằng mặt mũi bầm dập bước ra từ phòng tập, Vương Thiên Ý cười trên nỗi đau của người khác: “Sao thế? Lại luận bàn quyền pháp với đại ca à?”
“Ừm…” Hiên Viên Niệm Hoằng buồn bực ngồi phịch xuống ghế. Cữu cữu thù dai kinh khủng! Chỉ vì lỡ miệng nói một câu trúng tim đen hôm đó mà cứ dăm bữa nửa tháng lại lôi hắn ra luận bàn.
“Ha ha ha, giờ thì biết thế nào là họa từ miệng mà ra chưa?” Vương Thiên Ý cười hả hê. Đại tẩu là vảy ngược của đại ca, tên ngốc này không những trêu chọc chuyện phòng the mà trước đó còn dõng dạc đòi làm chồng thứ hai của đại tẩu, không bị đánh mới lạ!
“Biết rồi ạ.” Hiên Viên Niệm Hoằng gật đầu lia lịa.
“Hai người đang nói chuyện gì vui thế?”
Thẩm Nhược Phong bước vào đại sảnh, mỉm cười nhìn hai người.
“Thẩm sư huynh, ngươi xuất quan rồi sao?” Vương Thiên Ý vội đứng dậy hành lễ.
“Thẩm tiền bối.” Hiên Viên Niệm Hoằng cũng đứng dậy chào.
“Ừ, xuất quan rồi. Thương thế cũng đã ổn định.” Thẩm Nhược Phong gật đầu, ngồi xuống cạnh hai người.
“Ủa, mặt mũi Niệm Hoằng làm sao vậy?” Thẩm Nhược Phong tò mò hỏi.
Vương Thiên Ý tủm tỉm cười.
“À, không… không có gì, ta vừa luận bàn với cữu cữu chút thôi.” Hiên Viên Niệm Hoằng vội lấp l**m.
“Ồ? Luyện thể sao? Tốt đấy! Ngươi vừa là phù tu vừa là đan tu, thể thuật hơi yếu, nên luyện tập nhiều hơn.” Thẩm Nhược Phong nghiêm túc nhận xét.
Hiên Viên Niệm Hoằng thực sự là một nhân tài hiếm có, Thủy Mộc song linh căn, lại tinh thông cả đan đạo và phù đạo. Chỉ có điều khả năng cận chiến hơi kém.
“Dạ… Dạ.” Hiên Viên Niệm Hoằng cười méo xệch. Có ai biết hắn bị ép buộc đâu kia chứ!
Một lát sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cũng bước ra.
“Thẩm sư huynh, ngươi xuất quan rồi?” Cả hai ngạc nhiên.
“Đúng vậy, thương thế đã lành. Hai tháng qua đa tạ Liễu sư đệ và Kiều sư đệ đã chiếu cố.” Thẩm Nhược Phong chắp tay cảm tạ.
“Thẩm sư huynh khách sáo quá.” Liễu Thiên Kỳ xua tay.
Kiều Thụy nhìn Vương Thiên Ý và Hiên Viên Niệm Hoằng: “Tam đệ, Niệm Hoằng, hai người về nghỉ ngơi đi, ở đây để ta và Thiên Kỳ lo là được.”
“Dạ, vậy bọn đệ xin phép.” Hai người đứng dậy rời đi.
Liễu Thiên Kỳ quay sang Thẩm Nhược Phong: “Thẩm sư huynh, nếu ngươi mệt thì…”
“Không, ta không mệt. Ta ở đây trực cùng các ngươi.” Thẩm Nhược Phong lắc đầu.
“Được.”
Ba người ngồi xuống. Kiều Thụy tò mò hỏi: “Thẩm sư huynh, ngươi từng nhắc đến chuyện Chung Linh sư tỷ ngã xuống. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”
Liễu Thiên Kỳ tiếp lời: “Đúng đó, từ khi đến Cẩm Châu, chúng ta và hai sư tỷ Mộng Phỉ, Chung Linh đã lạc mất nhau. Hai tỷ ấy chết như thế nào? Hơn một trăm năm qua rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì? Sư huynh có thể kể cho bọn ta nghe được không?”
“Haizz, chuyện cũ đau lòng. Nhưng các ngươi là bạn tốt của Mộng Phỉ và Linh Nhi, nếu muốn biết thì ta sẽ kể.” Thẩm Nhược Phong thở dài, ánh mắt xa xăm nhớ về quá khứ.
“Chúng ta xin rửa tai lắng nghe.”
“Chuyện này phải bắt đầu từ khi Linh Nhi, Mộng Phỉ, Âu Dương Hiểu Thiên, Âu Dương Hiểu Phong và Chung Tuyết gia nhập tông môn. Âu Dương Hiểu Thiên là Hỏa Mộc song hệ, một đan sư cấp bốn thiên tài, vừa vào tông môn đã được Đan đường chủ coi trọng, thu làm đệ tử thân truyền, trở thành sư đệ của Tô Lăng Tuyết. Tuy nhiên, cùng một sư phụ khó tránh khỏi cạnh tranh, quan hệ giữa hai người họ rất tệ, mâu thuẫn ngầm liên miên mà sư phụ họ không hề hay biết.”
Liễu Thiên Kỳ thở dài: “Đại tông môn lúc nào cũng đầy rẫy tranh đấu.”
Thẩm Nhược Phong gật đầu, kể tiếp: “Không chỉ vậy, Âu Dương Hiểu Phong ở Luyện Khí Đường cũng có quan hệ rất kém với Mộng Vô Ngân. Mộng Vô Ngân là bát tiểu thư Mộng gia, tâm cao khí ngạo. Âu Dương Hiểu Phong xuất thân hoàng tộc cũng chẳng chịu kém cạnh, nên hai người thường xuyên xung đột.”
Hai anh em Âu Dương đều là nhân tài kiệt xuất, tiếc là sinh không gặp thời, lại đụng phải hai khắc tinh là Tô Lăng Tuyết và Mộng Vô Ngân.
“Đắc tội với hai người phụ nữ đó, e là ngày tháng trong tông môn của hai vị sư huynh cũng chẳng dễ chịu gì.” Kiều Thụy cảm thán. Đắc tội nữ chính thứ ba và thứ tư thì làm sao mà sống yên ổn được.
“Đúng vậy. Bị Tô Lăng Tuyết và Mộng Vô Ngân chèn ép, hãm hại đủ đường, cuộc sống của huynh đệ họ ở Thiên Hải Tông vô cùng khó khăn.” Thẩm Nhược Phong nhớ lại những chuyện cũ mà không khỏi xót xa.
Bình luận