🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 410: Đi Kim Bằng Thành

Nhìn Hiên Viên Niệm Hoằng đang lặng lẽ rơi lệ và Thẩm Nhược Phong đôi mắt đỏ ngầu, Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Hiên Viên Niệm Hoằng an ủi.

“Thẩm sư huynh, chúng ta đã giết cả nhà Lam Vũ Minh, Bạch Vũ Thành chắc chắn sẽ không thiện bãi cam hưu. Ngươi có dự định gì chưa?” Liễu Thiên Kỳ quay sang hỏi Thẩm Nhược Phong.

“Ta bị thương, cần thời gian điều dưỡng. Chờ thương thế hồi phục, ta định đến Kim Bằng Thành. Tộc Kim Sí Đại Bằng và Bạch Vũ Yến là kẻ thù không đội trời chung, đến đó tìm nơi ẩn cư sẽ an toàn hơn.” Thẩm Nhược Phong nói ra dự tính của mình.

“Được.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, rồi nhìn về phía Hiên Viên Niệm Hoằng: “Còn con thì sao? Niệm Hoằng?”

“Con… con cũng đi theo Thẩm tiền bối đến Kim Bằng Thành.” Suy nghĩ một chút, Hiên Viên Niệm Hoằng quyết định đi cùng Thẩm Nhược Phong.

“Nếu con muốn, có thể theo cữu cữu về Bích Thủy Tông. Ở đó cũng rất tốt cho con.” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc đưa ra lời mời.

Hiên Viên Niệm Hoằng lắc đầu từ chối: “Không cần đâu cữu cữu, con muốn du lịch khắp Cẩm Châu, đi nhiều nơi, nhìn ngắm thế giới rộng lớn.” Hắn cảm thấy mình cần thời gian, thời gian để quên đi một người mà hắn yêu thương nhưng mãi mãi không thể có được.

“Được rồi, tùy con vậy.” Liễu Thiên Kỳ không ép buộc.

“Nhưng trước khi đi Kim Bằng Thành, con muốn quay lại Bạch Vũ Thành một chuyến. Con phải đưa thứ này cho Bát hầu gia.” Hiên Viên Niệm Hoằng lấy ra một viên Lưu Ảnh Thạch.

“Tại sao lại làm vậy?” Liễu Thiên Kỳ nhíu mày khó hiểu. Bạch Vũ Thành hiện tại là nơi nguy hiểm nhất, quay lại đó chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

“Cữu cữu không biết tình hình Bạch Vũ Thành đâu. Cha của Bạch Phi Vũ đứng hàng thứ sáu, theo lý thuyết không thể kế vị. Nhưng lão già này đủ tàn nhẫn, g**t ch*t đại ca mình để đoạt ngôi vương. Vì thế, Bát đệ và Thập Tam đệ của lão đều không phục. Thế lực trong Bạch Vũ Thành rất phân tán. Chỉ cần con đưa Lưu Ảnh Thạch này cho Bát hầu gia, ông ta và Thập Tam hầu gia sẽ có lý do chính đáng để xuất binh tranh đoạt vương vị với cha của Bạch Phi Vũ. Đến lúc đó, Bạch Vũ Thành loạn trong giặc ngoài, lão già đó sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà truy cứu xem ai giết cả nhà con gái cưng của lão nữa.”

Kế hoạch mượn dao giết người này, Hiên Viên Niệm Hoằng đã tính toán kỹ lưỡng từ trước.

“Ồ?” Liễu Thiên Kỳ nhướng mày tán thưởng.

Vương Thiên Ý cũng gật đầu đồng tình: “Niệm Hoằng nói đúng. Bạch Vũ Thành bề ngoài yên bình nhưng thực chất là thế chân vạc. Bát hầu gia và Thập Tam hầu gia đều muốn xưng Vương, chỉ thiếu một cái cớ thích hợp để tạo phản thôi.”

Hiên Viên Niệm Hoằng ngạc nhiên nhìn Vương Thiên Ý: “Tam cữu cũng biết chuyện này sao?” Hắn biết được là do đã sống ở đó hơn bốn mươi năm, nhưng Vương Thiên Ý chưa từng đến đó mà cũng rành rẽ như vậy, thật đáng ngạc nhiên.

“Đừng ngạc nhiên, từ năm tuổi ta đã được ông ngoại dạy về thời cuộc Cẩm Châu rồi. Quyền lực, trách nhiệm và tình hình nội bộ của từng tòa thành, ta đều nắm rõ ít nhiều.” Vương Thiên Ý cười khổ. Đó cũng là nỗi khổ của kẻ sinh ra đã phải gánh vác trọng trách người thừa kế.

“Tại sao Tam cữu ông ngoại lại dạy Tam cữu những thứ này?” Hiên Viên Niệm Hoằng thắc mắc. Đáng lẽ phải dạy tu luyện hay thuật số chứ?

Liễu Thiên Kỳ giải thích thay: “Bởi vì Tam cữu con là tông chủ tương lai của Bích Thủy Tông, đệ ấy bắt buộc phải am hiểu toàn bộ Cẩm Châu, nắm rõ tình hình của mọi thế lực.”

“Tông chủ tương lai???” Hiên Viên Niệm Hoằng sững sờ.

Thẩm Nhược Phong hỏi: “Vị tiểu hữu này họ Vương, chẳng lẽ ông ngoại mà ngươi nhắc đến chính là tông chủ Bích Thủy Tông – Vương Tấn tiền bối?”

“Đúng vậy. Ông ngoại vãn bối chính là Vương Tấn.” Vương Thiên Ý xác nhận.

“Ồ? Vậy ra Liễu sư đệ, ngươi cũng là…” Thẩm Nhược Phong nhìn sang Liễu Thiên Kỳ.

“Không, ta không phải. Ta và Tam đệ là anh em cùng cha khác mẹ.” Liễu Thiên Kỳ cười giải thích.

“Ra là thế.” Thẩm Nhược Phong gật đầu.

Vương Thiên Ý tò mò hỏi: “Thực ra ta rất tò mò nội dung trong Lưu Ảnh Thạch của con là gì?”

“Tam cữu xem là biết ngay.” Hiên Viên Niệm Hoằng kích hoạt Lưu Ảnh Thạch.

Hình ảnh hiện lên rõ nét: cảnh đầu tiên là Lam Vũ Minh thẳng tay tàn sát mười tên hộ vệ Nguyên Anh sơ kỳ. Cảnh thứ hai là Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ phối hợp giết sạch hai mươi tên hộ vệ còn lại cùng bầy yêu thú.

“Khá lắm! Thất công chúa và Thất phò mã vô cớ tàn sát tộc nhân của mình. Đây quả thực là cái cớ hoàn hảo nhất để Bát hầu gia và Thập Tam hầu gia khởi binh. Cao tay!” Vương Thiên Ý không tiếc lời khen ngợi.

Thẩm Nhược Phong cũng gật gù: “Hèn gì ngươi truyền âm bảo ta ép Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ giết đám hộ vệ đó, hóa ra là để lại một chiêu này?” Hắn không thể không tán thưởng sự mưu trí của Hiên Viên Niệm Hoằng.

Nếu không có Hiên Viên Niệm Hoằng lừa Lam Linh và Lam Phong ra ngoài, hắn đã không bắt được hai chị em đó. Nếu không có Hiên Viên Niệm Hoằng hiến kế lợi dụng con tin ép Lam Vũ Minh tự tay giết người mình, cục diện đã không thuận lợi như vậy. Màn kịch bắt cóc tống tiền này, ngoài mặt là do Thẩm Nhược Phong chủ đạo, nhưng thực chất là kết quả của sự phối hợp ăn ý giữa hai người.

“Con đã nghĩ, nếu chúng ta may mắn giết được Lam Vũ Minh và Bạch Phi Vũ mà còn sống sót, thì chúng ta sẽ phải đối mặt với sự trả thù của cả Bạch Vũ Thành. Đối với một Kim Đan như con, Bạch Vũ Thành là quái vật khổng lồ. Cho nên con mới nghĩ ra kế ‘tá lực đả lực’ này.” Hiên Viên Niệm Hoằng khiêm tốn nói.

“Cái đầu nhỏ của ngươi cũng lanh lợi thật đấy!” Thẩm Nhược Phong cười lớn.

Liễu Thiên Kỳ lấy ra một xấp linh phù dịch dung: “Được rồi, việc này không nên chậm trễ. Mọi người dịch dung trước, rời khỏi Vạn Thạch Sơn, sau đó chúng ta đến Bạch Vũ Thành đưa Lưu Ảnh Thạch, rồi đi Kim Bằng Thành.”

“Được.” Mọi người đồng thanh đáp, nhận lấy linh phù và thay đổi diện mạo.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đưa tin tại Bạch Vũ Thành, Liễu Thiên Kỳ lấy tàu bay ra, chủ động đề nghị đưa Thẩm Nhược Phong và Hiên Viên Niệm Hoằng đến Kim Bằng Thành.

Xem bản đồ xong, Liễu Thiên Kỳ xác định lộ trình: “Bạch Vũ Thành cách Kim Bằng Thành rất xa. Chuyến đi này ước chừng mất khoảng bốn tháng. Thẩm sư huynh đang bị thương, hãy về phòng điều dưỡng trước đi. Tàu bay sẽ do mấy người chúng ta thay phiên nhau canh giữ. Có việc gì ta sẽ thông báo cho huynh!”

“Được, vậy làm phiền các vị!” Thẩm Nhược Phong không khách sáo, đứng dậy về phòng.

Liễu Thiên Kỳ phân công: “Niệm Hoằng, con và Tam cữu một tổ. Ta và Tiểu Thụy một tổ. Chúng ta lấy mười ngày làm hạn định, thay phiên nhau trực ở khoang điều khiển. Ta và Tiểu Thụy trực trước, hai người về phòng nghỉ ngơi đi. Mười ngày sau đổi ca!”

“Dạ roz!” Vương Thiên Ý và Hiên Viên Niệm Hoằng cũng rời đi.

Lúc này, trong khoang điều khiển chỉ còn lại Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy. Hai người nhìn nhau cười nhẹ nhõm.

“Lam Vũ Minh chết rồi. Coi như chúng ta đã trút bỏ được một gánh nặng lớn.” Liễu Thiên Kỳ thở phào.

“Thiên Kỳ, không biết tại sao, sau khi Lam Vũ Minh chết, ta cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn đi, cứ như vừa tháo bỏ được gông xiềng vậy. Chẳng lẽ đây là cảm giác báo thù thành công sao?” Kiều Thụy cười hỏi.

“Chắc là vậy. Ta cũng thấy rất nhẹ nhõm.” Liễu Thiên Kỳ kéo người yêu vào lòng.

Nhẹ nhõm sao? Đó là vì sự trói buộc của nguyên tác, cuối cùng cũng bị phá vỡ rồi!

Kiều Thụy đan những ngón tay mình vào tay Liễu Thiên Kỳ, mỉm cười hạnh phúc: “Thiên Kỳ, tâm nguyện lớn nhất hiện tại của ta là sinh cho huynh một đứa tiểu oa nhi. Sau đó, cả nhà ba người chúng ta sẽ sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau.”

Nghĩ đến viễn cảnh đó, khuôn mặt Kiều Thụy rạng ngời hạnh phúc.

Ngược lại, Liễu Thiên Kỳ nhíu mày, khó xử nói: “Tiểu Thụy, chuyện này… chúng ta thương lượng chút được không?”

“Sao vậy?” Kiều Thụy khó hiểu nhìn ái nhân.

“Tiểu Thụy, ta… ta không muốn có con.” Liễu Thiên Kỳ nói ra điều khó khăn nhất trong lòng.

“Hả? Tại sao?” Kiều Thụy ngơ ngác.

“Thứ nhất, mẹ ta mất vì khó sinh. Ta… trong lòng ta có bóng ma. Ta không muốn đệ gặp nguy hiểm khi sinh nở. Thứ hai, có con sẽ phân tâm, ảnh hưởng đến việc tu luyện của chúng ta. Tâm nguyện của ta là cùng đệ phi thăng, cùng đi Tiên Châu. Nếu có con, thực lực của con chắc chắn không bằng chúng ta. Đến lúc đó chúng ta phi thăng, để con lại Cẩm Châu một mình, chẳng phải nó sẽ rất cô đơn sao?” Liễu Thiên Kỳ đưa ra hàng loạt lý do nghe có vẻ hợp lý.

“Chuyện này…” Kiều Thụy chớp chớp mắt to, nhất thời không biết nói gì.

Liễu Thiên Kỳ ôm vai Kiều Thụy, dịu dàng dỗ dành: “Tiểu Thụy, chúng ta đã là Nguyên Anh tu sĩ, cũng qua thời điểm tốt nhất để sinh con rồi. Hơn nữa, thực lực càng cao thì việc có con nối dõi càng khó khăn. Chúng ta đừng sinh con nữa nhé? Hai người chúng ta vui vẻ bên nhau chẳng phải rất tốt sao?”

“Huynh… Huynh không thích tiểu oa nhi sao? Một đứa bé vừa giống huynh vừa giống ta?” Kiều Thụy ủy khuất hỏi.

“So với con cái, đệ quan trọng hơn gấp ngàn lần. Ta không muốn giống như cha ta, có được ta nhưng lại vĩnh viễn mất đi mẹ ta.” Liễu Thiên Kỳ nhìn sâu vào mắt Kiều Thụy, chân thành nói.

“Nhưng… nhưng ta là tu sĩ mà. Ta sinh con sẽ không chết đâu.” Đa số tu sĩ sinh con đều an toàn, rất hiếm khi xảy ra chuyện khó sinh dẫn đến tử vong.

“Dù là tu sĩ cũng vẫn có rủi ro. Ta không muốn rủi ro đó tồn tại dù chỉ một chút. Cho nên, chúng ta không sinh con, được không?” Liễu Thiên Kỳ khẩn cầu, tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt ái nhân.

“Nhưng mà…” Kiều Thụy nhíu mày, muốn nói lại thôi.

“Ta biết đệ thích trẻ con, nhưng ta yêu đệ hơn. Tâm nguyện lớn nhất đời này của ta không phải là đệ sinh cho ta một đàn con, mà là được sống vui vẻ hạnh phúc bên cạnh đệ mãi mãi. Đệ là bảo bối của ta, là tâm can của ta. Ta chỉ cần sủng ái một mình đệ là đủ rồi. Không phải sao?”

Từng lời nói của Liễu Thiên Kỳ ngọt ngào như mật, ánh mắt hắn nhìn Kiều Thụy đong đầy yêu thương, như muốn hòa tan cả trái tim người đối diện.

“Thiên Kỳ…” Nghe những lời tâm tình đó, hốc mắt Kiều Thụy đỏ lên. Y biết Thiên Kỳ yêu y sâu đậm nhường nào, cũng biết chuyện mẹ Thiên Kỳ mất vì khó sinh là nỗi ám ảnh lớn trong lòng hắn. Vì vậy Thiên Kỳ mới sợ hãi, sợ hãi y sinh con, sợ hãi mất đi y.

“Tiểu Thụy, ta chỉ cần đệ, một mình đệ là đủ rồi. Có đệ, ta đã mãn nguyện lắm rồi.” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, hôn nhẹ lên môi ái nhân.

“Thiên Kỳ, ta… ta…” Kiều Thụy cắn môi, không biết phải nói sao. Tình yêu của Thiên Kỳ quá lớn, lớn đến mức không dung chứa bất kỳ rủi ro nào. Y không thể từ chối tình yêu ấy. Nhưng… không sinh cho Thiên Kỳ một đứa con, trong lòng Kiều Thụy vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.

“Ta yêu đệ, bảo bối của ta!”

Liễu Thiên Kỳ thì thầm, rồi một lần nữa say đắm hôn lên đôi môi người thương, cuốn đi mọi lo âu và tiếc nuối còn sót lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...