Chương 395: Cùng nhau xuất quan
Nhìn Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương dù đã thành thân cả ngàn năm vẫn ân ái mặn nồng như thuở ban đầu, Kiều Thụy vô cùng hâm mộ. Y tự hỏi, không biết một ngàn năm sau, y và Thiên Kỳ sẽ như thế nào, liệu có thể vẫn ân ái như hai vị trưởng bối này hay không.
“Nghĩa phụ, mẫu thân, hai người sống ở Hắc Long Thành cũng đã hơn ba mươi năm. Mấy năm nay, người của Tô gia có đến tìm hay gây khó dễ gì cho nghĩa phụ không?” Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng hỏi.
Tô Hằng hừ lạnh một tiếng: “Sao lại không đến chứ? Mười năm trước, đại ca con đã đến một lần, báo tin rằng tam đệ và Lăng Phi bị Đổng gia giết hại. Phụ thân muốn ta trở về chủ trì đại cục. Ta không đồng ý. Sau đó, hắn dẫn theo hai mươi hộ vệ định cưỡng ép ta về, kết quả bị ta đánh cho một trận tơi bời, phải xám xịt bỏ chạy!”
Tô Hằng tuy là Đan sư, sức chiến đấu không cao, nhưng dù sao cũng là Luyện Hư sơ kỳ. Một Hóa Thần như Tô Vực muốn đối phó hắn thì chẳng khác nào châu chấu đá xe. Hơn nữa, nơi này là Hắc Long Thành, địa bàn của Hắc Nguyệt Nương. Tô Vực muốn bắt người ở đây quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.
“Vậy sau đó thì sao? Bọn họ có còn quay lại không?” Liễu Thiên Kỳ lo lắng truy hỏi.
Hắc Nguyệt Nương chen vào, giọng điệu đầy khinh miệt: “Có chứ. Lão già Tô Viễn Đồ không biết xấu hổ đó còn đích thân đến cầu xin nghĩa phụ con quay về. Nhưng nghĩa phụ con kiên quyết từ chối. Cuối cùng, lão ta bị đại ca ta mời ra khỏi Hắc Long Thành.”
Tô Viễn Đồ còn mặt dày hơn cả Tô Vực. Ông ta luôn miệng nói về tình nghĩa cha con, lợi ích gia tộc, ép buộc chồng nàng phải quay về. Nếu không phải đại ca nàng ra mặt, lão già này chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
“Ra là thế.” Liễu Thiên Kỳ gật gù.
Đột nhiên, Tô Hằng lo lắng hỏi: “Thiên Kỳ, sao con lại quan tâm chuyện Tô gia như vậy? Có phải bọn họ đã làm gì con không?”
Hắc Nguyệt Nương cũng nôn nóng: “Thiên Kỳ, có phải Tô gia đã động thủ với con và Tiểu Thụy không? Đám người đê tiện vô sỉ đó chuyện gì mà chẳng dám làm!”
Liễu Thiên Kỳ thành thật kể lại: “Dạ. Sau khi con và Tiểu Thụy rời khỏi Hắc Thiết Tháp không lâu thì gặp vợ chồng Tô Vực và Trương Yến. Họ mang theo hai mươi hộ vệ Nguyên Anh, nói là đến đón chúng con về. Họ bảo Đổng gia và Tô gia khai chiến, gia gia bị thương nặng muốn con về thăm, lại bảo con là nam đinh duy nhất của Tô gia nên cần được bảo vệ.”
“Bảo vệ cái gì chứ? Ta thấy bọn họ không có ý tốt, rõ ràng là muốn giam lỏng con để ép nghĩa phụ con phải quay về khuôn khổ.” Hắc Nguyệt Nương đâu phải kẻ ngốc, nàng nhìn thấu ngay tâm địa của đám người Tô gia.
“Sau đó thì sao?” Tô Hằng sốt ruột hỏi.
Liễu Thiên Kỳ bịa ra một lý do hợp lý: “Sau đó, trên đường đi chúng con bị tập kích. Đại bá nói là người của Đổng gia, con cũng không rõ thực hư. Nhân lúc hỗn loạn, con và Tiểu Thụy đã trốn thoát được. Chúng con định đến Hắc Long Thành báo tin cho nghĩa phụ và mẫu thân để hai người đề phòng.”
“Hóa ra là vậy.” Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương gật đầu đã hiểu.
Kiều Thụy thở dài, nói thêm: “Nghĩa phụ, mẫu thân, con thấy người Tô gia không có ý tốt đâu. Con và Thiên Kỳ e là phải ở lại Hắc Long Thành một thời gian để tránh mặt.”
Lần này họ đã giết vợ chồng Tô Vực, lại còn giết thêm một Luyện Hư ở Lam Nguyệt Thành, gây ra họa không nhỏ nên cần tìm nơi ẩn náu. Hơn nữa, tài sản họ kiếm được từ Phùng gia, Hắc Thiết Tháp, cộng thêm tài sản của đám người Tô Vực và số tiền bán tàu bay lên tới hai trăm vạn linh thạch, hiện tại họ không thiếu linh thạch hay linh bảo, rất thích hợp để bế quan tu luyện.
“Được, cứ ở lại đây, đâu cũng đừng đi. Ta muốn xem kẻ nào dám động đến các con!” Tô Hằng phẫn nộ nói.
Bắt cóc cháu ruột để uy h**p em trai, thủ đoạn đê hèn này mà Tô Vực cũng làm được. Hừ, trước đây hắn đúng là có mắt như mù, không nhận ra người đại ca tốt của mình lại là kẻ tiểu nhân bỉ ổi đến thế. Uổng công hắn dốc lòng chỉ dạy đan thuật cho Lăng Tuyết. Hóa ra, đây là cách đại ca báo đáp hắn.
Hắc Nguyệt Nương cũng nghiến răng: “Đúng vậy, cứ ở đây. Để nghĩa phụ các con luyện cho mỗi đứa hai lò đan dược, rồi vào viện riêng mà bế quan tu luyện. Chuyện bên ngoài đã có chúng ta lo. Ta cũng không tin Tô Vực và Trương Yến có gan đến Hắc Long Thành bắt người!”
Hai Hóa Thần mà đi bắt nạt hai đứa trẻ Nguyên Anh, thật không biết xấu hổ là gì.
“Dạ, vậy đa tạ nghĩa phụ và mẫu thân che chở.” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu cảm tạ.
Đến Hắc Long Thành bế quan cũng nằm trong dự tính của hắn. Kiều Thụy cần linh bảo hệ Hỏa, hắn cần linh bảo hệ Thủy, tất cả đều đã chuẩn bị đủ. Giờ lại có thêm đan dược của nghĩa phụ hỗ trợ, việc tu luyện chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh.
“Nói gì vậy chứ? Ta là nương, không che chở con thì che chở ai?” Hắc Nguyệt Nương nói như lẽ đương nhiên. Trong mắt nàng, Phi Nhi hay Thiên Kỳ đều là con ruột do nàng mang nặng đẻ đau mười tháng.
Liễu Thiên Kỳ mỉm cười ấm áp.
Tô Hằng nói tiếp: “Thiên Kỳ, Tiểu Thụy, hai con đừng lo. Lát nữa ta sẽ luyện đan dược hỗ trợ tu luyện cho các con. Hai con cứ an tâm bế quan, đợi sóng gió qua đi hãy xuất quan. Trong thời gian này, ta và mẫu thân sẽ bảo vệ các con.” Vì chuyện của mình mà hai đứa trẻ bị liên lụy, Tô Hằng cảm thấy rất áy náy.
“Dạ, hài nhi đã rõ.”
Sau khi nhận đan dược từ Tô Hằng, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dạo quanh Hắc Long Thành mua thêm một số linh vật hệ Thủy và Hỏa. Họ dành thêm năm ngày bầu bạn cùng vợ chồng Tô Hằng rồi mới chính thức bế quan.
***
Bốn mươi năm sau…
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lần lượt xuất quan. Thực lực cả hai đều đã tăng từ Nguyên Anh hậu kỳ lên Nguyên Anh đỉnh phong. Tuy nhiên, cái giá phải trả là họ lại một lần nữa trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, đan dược, linh thạch và linh bảo tích lũy đều đã cạn sạch.
Thấy hai con xuất quan với thực lực tăng tiến vượt bậc, Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương vô cùng vui mừng.
“Tốt lắm! Tư chất tu luyện của Thiên Kỳ và Tiểu Thụy đều rất tốt! Trước 500 tuổi hoàn toàn có hy vọng thăng cấp Hóa Thần.” Tô Hằng gật đầu hài lòng. Với tốc độ này, tương lai của hai đứa trẻ vô cùng xán lạn.
“Phụ thân quá khen, chúng con mới chỉ đạt Nguyên Anh đỉnh phong, khoảng cách đến Hóa Thần vẫn còn xa lắm.” Liễu Thiên Kỳ khiêm tốn.
Dù chỉ cách một bước chân, nhưng từ Nguyên Anh lên Hóa Thần là một đại cảnh giới, không có cơ duyên nghịch thiên thì rất khó vượt qua. Nhiều tu sĩ mắc kẹt ở ngưỡng cửa này cả mấy trăm, thậm chí cả ngàn năm là chuyện thường.
“Không cần vội, hai con mới hơn hai trăm tuổi, còn rất trẻ, thời gian còn dài.” Hắc Nguyệt Nương cười động viên. Tiểu Thụy là Kim Sí Đại Bằng, Thiên Kỳ là Hắc Lân Giao, đều thuộc chủng tộc có tư chất nghịch thiên, nàng không hề lo lắng về chuyện tu luyện của chúng.
Kiều Thụy lo lắng hỏi: “Mẫu thân, trong thời gian chúng con bế quan, Tô gia có đến quấy rối không?” y sợ lão già Tô Viễn Đồ Luyện Hư kỳ tìm đến báo thù.
Hắc Nguyệt Nương mặt không đổi sắc nói: “Không có. Tô gia đã lụi bại rồi. Hiện tại thành chủ Đan Thành là lão quái vật Đổng gia. Đại bá, đại bá mẫu và gia gia của các con đều đã chết trong tay người Đổng gia.”
Đối với cái chết của những người đó, nàng chẳng mảy may thương xót.
Liễu Thiên Kỳ ngẩng đầu, cẩn trọng nhìn sắc mặt nghĩa phụ Tô Hằng.
Tô Hằng thở dài: “Đó là số mệnh của họ, không trách ai được. Nếu họ không gây chiến với Đổng gia trước thì đã không có kết cục này. Chết hết cũng tốt, sau này sẽ không còn ai ép ta quay về, cũng không còn ai bắt nạt các con nữa.”
Tuy những người đó là ruột thịt, nhưng bao năm qua họ đối xử với hắn như những con sói đói, chỉ biết đòi hỏi và gây tổn thương. Dần dần, trái tim hắn cũng chai sạn. Nghe tin họ chết, hắn không thấy đau lòng, chỉ thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gông xiềng đạo nghĩa và tình thân nặng trĩu.
“Nghĩa phụ nghĩ được như vậy là tốt nhất. Lão quái vật Đổng gia có thể g**t ch*t gia gia, thực lực chắc chắn không yếu. Nghĩa phụ tuyệt đối không được mạo hiểm.” Liễu Thiên Kỳ lo lắng nhắc nhở. Hắn sợ Tô Hằng vì tình thân mà đi báo thù.
“Yên tâm đi, ta sẽ không báo thù. Ta chỉ muốn cùng mẫu thân con sống những ngày tháng vui vẻ bình yên tại Hắc Long Thành. Những chuyện liên quan đến Tô gia, từ nay về sau không còn liên quan gì đến ta nữa.” Tô Hằng đã nhìn thấu hồng trần.
“Nghĩa phụ nói vậy con cũng yên tâm rồi.” Liễu Thiên Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Thụy cũng gật đầu: “Đúng vậy, chúng con cũng không muốn nghĩa phụ gặp nguy hiểm!”
Tô Hằng mỉm cười: “Các con cứ yên tâm. Từ nay về sau, Tô Hằng ta chỉ thuộc về chính ta, không thuộc về gia tộc nào cả, cũng không bị bất kỳ tình thân nào trói buộc nữa.”
Sống cho bản thân, sống vì vợ con, đó mới là hạnh phúc đích thực mà hắn tìm kiếm bấy lâu.
Hắc Nguyệt Nương bỗng xen vào, giọng điệu bá đạo: “Không đúng! Ngươi không phải của chính mình. Ngươi là của ta!”
Nhìn thê tử cao ngạo tuyên bố chủ quyền, Tô Hằng bật cười hạnh phúc: “Phải, phải, ta hiện tại là của ngươi. Chỉ của một mình ngươi thôi.”
“Ha ha ha…”
Cả Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều bật cười trước sự đáng yêu của hai vị trưởng bối.
Bình luận