🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 394: Bị đánh cướp

Đối với thanh kiếm cấp sáu trong tay nữ nhân trên đài đấu giá, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều không có hứng thú, cũng chẳng dùng đến, nên hai người không tham gia đấu giá.

Các vật phẩm đấu giá lần lượt được đưa lên đài. Kiều Thụy bỏ ra tám vạn linh thạch để mua một viên Thiên Hỏa Đan cấp năm được luyện chế từ linh thảo ngàn năm. Sau đó, y lại chi thêm mười lăm vạn linh thạch để mua hai khối đá chứa đựng linh lực hệ Hỏa nồng đậm.

Buổi đấu giá lên đến cao trào khi xuất hiện một bình Dưỡng Hồn Thủy. Thứ này có công hiệu tẩm bổ linh hồn, rất được các thuật số sư săn đón. Vì vậy, vừa xuất hiện đã bị đẩy giá lên tới năm vạn linh thạch.

Giá cả một đường tăng vọt, cuối cùng Liễu Thiên Kỳ phải trả cái giá mười sáu vạn linh thạch mới giành được bình Dưỡng Hồn Thủy này.

Rất nhanh, đến lượt chiếc tàu bay cấp sáu của hai người được mang ra đấu giá. Sau khi nữ MC xinh đẹp giới thiệu xong về hệ thống phòng hộ và không gian nội thất, mức giá khởi điểm được đưa ra là một trăm vạn linh thạch. Lập tức, rất nhiều tu sĩ Hóa Thần và Luyện Hư bắt đầu sôi nổi ra giá.

Cuối cùng, chiếc tàu bay của Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy được bán với giá hai trăm ba mươi vạn linh thạch. Trừ đi phí hoa hồng cho nhà đấu giá, Liễu Thiên Kỳ cầm về được hai trăm linh bảy vạn linh thạch.

“Uông quản sự, chiếc tàu bay đó là từ đâu tới?” Hách Chính là ông chủ của đấu giá hội, quay sang hỏi quản sự.

“Dạ, bẩm Lục thiếu, là do hai vị tu sĩ Hóa Thần mang đến gửi bán. Hiện họ đang ở nhã gian số mười lăm.” Uông quản sự vội vàng đáp lời.

“Ồ?” Hách Chính nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú.

Tam trưởng lão đứng bên cạnh nheo mắt, nói: “Lục thiếu, hay là để lão phu đi gặp bọn họ một chút?”

Đó chính là hai trăm vạn linh thạch đấy, không phải con số nhỏ.

Hách Chính nhìn sang Tam trưởng lão. Vị này là trưởng lão trong gia tộc có thực lực Luyện Hư sơ kỳ, đối phó với hai kẻ Hóa Thần chắc chắn là dư sức.

“Được rồi, vậy làm phiền Tam trưởng lão đi một chuyến.”

“Lục thiếu cứ chờ tin tốt.” Tam trưởng lão liếc nhìn thiếu niên một cái rồi xoay người rời đi.

Nhưng khi Tam trưởng lão tìm đến nhã gian của Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, thì trong phòng đã sớm người đi nhà trống.

Nhìn căn phòng trống rỗng, Tam trưởng lão không khỏi nhíu mày: “Quả là hai tên cáo già.”

Lão lấy từ nhẫn không gian ra một chiếc la bàn, cảm nhận khí tức còn vương lại trong phòng, sau đó thân ảnh liền biến mất khỏi nhã gian.

Sau khi rời khỏi đấu giá hội, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lập tức khôi phục dung mạo ban đầu. Hai người bay thẳng về phía cổng thành. Vừa kiếm được một khoản linh thạch lớn như vậy ở đây, tự nhiên là không nên ở lại lâu.

Ra khỏi cổng thành Lam Nguyệt Thành, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp lấy tàu bay của mình ra để rời đi, họ chợt nghe thấy một tiếng cười sảng khoái vang lên ngay trên đỉnh đầu.

“Ha ha ha, đúng là hai con chuột nhắt ranh mãnh. Ta còn tưởng là hai vị Hóa Thần nào, hóa ra chỉ là hai tên Nguyên Anh tép riu mà thôi!”

Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lập tức cảnh giác ngẩng đầu lên, nhìn về phía lão giả áo xám đang lơ lửng giữa không trung.

“Không ổn rồi, là Luyện Hư! Là lão già Luyện Hư sơ kỳ!” Kim Diễm vừa thò đầu ra nhìn thoáng qua đã sợ hãi rụt ngay vào túi dưỡng thú.

Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, cung kính hành lễ: “Không biết tiền bối chặn đường vãn bối, có gì chỉ giáo?”

“Hừ, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Giao linh thạch ra đây, lão phu sẽ tha cho hai ngươi cái mạng chó. Nếu không, đừng trách lão phu ỷ lớn h**p nhỏ!” Đáy mắt lão giả lóe lên một tia sát ý tàn độc.

Liễu Thiên Kỳ thầm than một tiếng, truyền âm cho Kiều Thụy: “Tiểu Thụy, chuẩn bị đánh lén. Dùng lệnh bài!”

Kiều Thụy khẽ gật đầu: “Đã rõ!”

Liễu Thiên Kỳ giả bộ sợ hãi: “Hầyyyy, thôi được rồi, số linh thạch này xin hiếu kính tiền bối!”

Hắn làm động tác như muốn lấy linh thạch từ nhẫn không gian ra. Lão giả nheo mắt nhìn chằm chằm, tỏ vẻ rất hài lòng trước sự thức thời của con mồi.

“Hắc!”

Nhân lúc đối phương lơ là, Kiều Thụy bất ngờ tung một quả cầu lửa khổng lồ đánh thẳng về phía lão giả.

“Hừ, chút tài mọn!” Lão giả khinh thường hừ lạnh, đầu ngón tay khẽ búng, một ngọn lửa nhỏ chỉ bằng hạt nho bay ra, dễ dàng xuyên thủng quả cầu lửa của Kiều Thụy.

“Bùm…”

Quả cầu lửa vỡ tan tành. Nhưng ngay sau đó…

“A…”

Lão giả đột nhiên hét thảm một tiếng. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp hủy diệt đè xuống, chưa kịp phản ứng thì đã bị đòn tấn công vô hình đánh trúng, thân xác rơi thẳng từ trên không xuống đất, chết không kịp nhắm mắt.

Đó chính là uy lực của lệnh bài Luyện Hư mà Liễu Thiên Kỳ đã lén kích hoạt.

“Hừ, còn muốn đánh cướp bọn ta? Không biết tự lượng sức mình!” Kiều Thụy hừ lạnh, nhanh chóng thu lấy nhẫn không gian của lão giả. Tiểu Miên Hoa cũng bay ra, xử lý sạch sẽ cái xác.

“Nơi này không nên ở lâu, chúng ta đi mau!”

Liễu Thiên Kỳ lấy tàu bay ra, cả hai nhanh chóng nhảy lên, rời khỏi Lam Nguyệt Thành ngay tức khắc.

***

Hai tháng sau, hai người rốt cuộc cũng về đến Hắc Long Thành.

“Thiên Kỳ, Tiểu Thụy, hai đứa về rồi!” Nhìn thấy hai đứa nhỏ đến thăm, Hắc Nguyệt Nương vô cùng vui mừng, Tô Hằng cũng không giấu được nụ cười rạng rỡ.

“Nghĩa phụ, mẫu thân, hai người ở đây sống có tốt không?” Liễu Thiên Kỳ ân cần hỏi thăm.

“Thiên Kỳ đừng lo, chúng ta sống rất tốt.” Tô Hằng mỉm cười đáp.

“Nghĩa phụ, mẫu thân, con nhớ hai người lắm!” Kiều Thụy cười nói. Đã hơn ba mươi năm không gặp hai vị lão nhân gia này, y quả thực rất nhớ họ.

“Ha ha ha, đúng vậy, mẫu thân cũng rất nhớ các con!” Hắc Nguyệt Nương nhìn đứa con dâu đáng yêu, cười hiền từ.

Tô Hằng quan tâm hỏi han: “Ra ngoài rèn luyện thế nào rồi? Có vất vả lắm không? Có gặp nguy hiểm gì không?”

“Nghĩa phụ yên tâm, con và Tiểu Thụy chỉ đi Tử Ngọc Thành du ngoạn một chút, rồi vào Hắc Thiết Tháp rèn luyện một chuyến, cũng không gặp nguy hiểm gì lớn.” Liễu Thiên Kỳ lắc đầu trấn an.

“Ồ? Đi Hắc Thiết Tháp sao? Đã xông đến tầng mấy rồi?” Nghe nhắc đến Hắc Thiết Tháp, Tô Hằng hứng thú hẳn lên.

“Dạ, tầng 69.” Liễu Thiên Kỳ thành thật trả lời.

“Không tồi nha! Muốn xông đến tầng 69 đòi hỏi phải có đủ năm vị thuật số sư cấp năm mới làm được. Xem ra phù văn thuật của con ta lại tinh tiến không ít rồi.”

“Phụ thân quá khen, hài nhi cũng chỉ là nước đến chân mới nhảy, học đến đâu dùng đến đó thôi.” Liễu Thiên Kỳ khiêm tốn xua tay.

“Ha ha ha, con đấy, lúc nào cũng khiêm tốn như vậy.” Tô Hằng nhìn nghĩa tử, nụ cười càng thêm từ ái.

Tuy Thiên Kỳ không phải con ruột, nhưng nó cũng hiếu thuận, khiêm tốn y hệt Phi Nhi. Cũng yêu thương lo lắng cho ông và Nguyệt Nương thật lòng thật dạ, chưa bao giờ toan tính vụ lợi.

“Phụ thân, chuyến đi Hắc Thiết Tháp lần này chúng con thu hoạch cũng khá. Chỗ này là hiếu kính người.” Liễu Thiên Kỳ lấy ra một đống linh thảo cấp năm đưa cho Tô Hằng.

Thực ra, số linh thảo này không phải tìm được trong Hắc Thiết Tháp, mà là chiến lợi phẩm từ hai mươi hai tên người Tô gia. Liễu Thiên Kỳ chỉ bán đi những loại do Chủng Thực Sư trồng, còn giữ lại những cây linh thảo hoang dã trăm năm, ngàn năm tuổi này để biếu Tô Hằng.

“Ừm, con có lòng rồi.” Đối với một Đan sư cấp bảy thì linh thảo cấp năm chẳng đáng là bao. Nhưng con trai đi xa về vẫn nhớ mang quà cho mình, Tô Hằng cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.

“Chỉ có nghĩa phụ con có quà thôi sao?” Hắc Nguyệt Nương giả vờ giận dỗi.

“Sao có thể chứ, hài nhi đã đặc biệt chọn một món quà để hiếu kính mẫu thân đây!” Liễu Thiên Kỳ lấy ra một chiếc trâm ngọc cấp năm.

Chiếc trâm này hắn mua được ở đấu giá hội Lam Nguyệt Thành. Tuy chỉ là cấp năm nhưng hoa văn tinh xảo, toàn thân trắng muốt như tuyết, nhìn vô cùng sang trọng quý phái.

“Nhìn xem này, vẫn là con trai ta biết thương người nhất. Chiếc trâm ngọc tiền tinh xảo thế này, cha con từ trước tới giờ chưa từng mua cho ta đâu nhé.” Hắc Nguyệt Nương cười tít mắt nhận lấy, ngắm nghía mãi không buông.

Tô Hằng ủy khuất nói: “Ta… mấy hôm trước ta mới luyện cho ngươi một lò đan dược dưỡng nhan mà?”

“Đan dược? Đan dược với quà tặng có giống nhau được không hả?” Hắc Nguyệt Nương lườm chồng một cái sắc lẹm.

“Kh… không giống sao?” Tô Hằng gãi đầu, thầm nghĩ đan dược hắn tặng với trâm con trai tặng, chẳng phải đều là quà sao? Khác gì nhau chứ?

“Ngươi đó, đúng là khúc gỗ!” Hắc Nguyệt Nương lắc đầu ngán ngẩm. Chẳng hiểu sao hồi trẻ mình lại phải lòng khúc gỗ này nữa.

Liễu Thiên Kỳ mỉm cười giải vây: “Ha ha ha, mẫu thân, để con giúp người đeo lên nhé?”

“Được.” Hắc Nguyệt Nương đưa chiếc trâm cho con trai.

Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng cài chiếc trâm ngọc vào búi tóc của Hắc Nguyệt Nương.

Tô Hằng vội vàng khen ngợi: “Ừm, đẹp lắm! Nguyệt Nương người đẹp, lại đeo thêm trâm ngọc này thì càng đẹp hơn.”

“Hừ, câu này nghe còn lọt tai chút.” Hắc Nguyệt Nương hờn dỗi liếc phu quân, rồi quay sang hỏi Liễu Thiên Kỳ: “Nhi tử, thấy thế nào, đẹp không?”

“Mẫu thân đẹp, cao quý lại sang trọng. Bất kể là trang phục gì, trâm cài gì, chỉ cần diện lên người mẫu thân đều toát lên vẻ quý phái khó ai bì kịp.”

Lời này không hoàn toàn là nịnh nọt. Thân là công chúa Hắc Lân Giác, Hắc Nguyệt Nương sinh ra đã mang khí chất hoàng tộc. Cộng thêm dung nhan mỹ lệ, nàng quả thực là một đại mỹ nhân hiếm có.

“Con đấy, còn biết thưởng thức cái đẹp hơn cả phụ thân con!” Hắc Nguyệt Nương cười rạng rỡ.

Tô Hằng phản bác: “Ai nói chứ? Ta… ngay từ cái nhìn đầu tiên ta đã thấy ngươi là đệ nhất mỹ nữ Cẩm Châu rồi. Lúc đó ta… ta còn chẳng dám lại gần, chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn ngươi từ xa thôi.”

Nhớ lại thuở ban đầu, Tô Hằng vẫn còn bồi hồi. Khi ấy hắn chỉ là một tên đan sư cấp bốn tép riu, biết mình không xứng với nàng công chúa cao sang, chỉ dám đứng nhìn trộm, thầm thương trộm nhớ dung nhan khuynh thành ấy chứ nào dám mơ tưởng được cưới nàng làm thê tử.

Hắc Nguyệt Nương bật cười: “Ha ha ha, đồ ngốc!”

“Nguyệt Nương!” Tô Hằng nắm lấy tay vợ, ánh mắt tràn đầy tình cảm.

“Trước mặt con cái, lôi lôi kéo kéo cái gì hả?” Hắc Nguyệt Nương đánh nhẹ vào tay phu quân, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ hạnh phúc.

“Ha ha ha!”

Nhìn cảnh tượng hai vợ chồng ân ái, vui vẻ bên nhau, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Có lẽ, việc đúng đắn nhất hắn từng làm chính là đưa hai người họ rời khỏi cái ổ sói Tô gia kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...