🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 389: Tô gia tìm tới

Trải qua một tháng, Tạ Minh đã luyện chế toàn bộ số linh thảo trên người hắn và của Kiều Thụy thành đan dược. Ngươihờ được thừa hưởng truyền thừa đan thuật, lại có sẵn lượng lớn linh thảo để thực hành, đan thuật của Tạ Minh trong một tháng ngắn ngủi này đã tiến bộ vượt bậc.

Đến ngày cuối cùng, Kiều Thụy lấy bức tranh Triệu Hoán Họa ra, gọi ái nhân đang bế quan ra ngoài. Bốn người quyết định cùng nhau tiến vào tầng thứ 68.

“Kim Diễm, xem thử đây là trận pháp gì?” Kiều Thụy lấy Kim Diễm từ túi dưỡng thú ra, đặt lên vai mình.

Kim Diễm bay lên phía trước quan sát một hồi rồi nói: “Một cái Mê Trận, một cái Cửu Khúc Sát Trận, đều là trận pháp cấp năm đỉnh cấp.”

Nghe vậy, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh trao đổi ánh mắt đầy ngạc nhiên. Chiến sủng của Kiều đạo hữu cư nhiên cũng am hiểu trận pháp?

“Mang chúng ta xông qua đó.” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc yêu cầu Kim Diễm.

Nếu là bày trận thì y còn có thể thử sức, nhưng phá trận kiểu lấy cứng đối cứng thế này thì chỉ có thể dựa vào Kim Diễm thôi.

Kim Diễm liếc xéo một cái đầy miễn cưỡng, rồi nhảy xuống đất, hóa thân thành bản thể khổng lồ dài hơn 5 mét, cao 3 mét.

“Đi thôi!” Liễu Thiên Kỳ ra hiệu cho Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh, rồi ôm Kiều Thụy bay lên lưng Kim Diễm.

“Được!” Hai người kia cũng nhanh chóng bay theo, đáp xuống lưng của Kim Diễm.

Nhờ Kim Diễm xông pha phá trận và Liễu Thiên Kỳ hỗ trợ bày trận, bốn người sau 85 ngày lăn lộn ở tầng 68 cuối cùng cũng thành công tiến vào tầng 69. Đương nhiên, những linh bảo và truyền thừa trận pháp thu được ở tầng 68 đều thuộc về Liễu Thiên Kỳ và Kim Diễm.

Đặt chân lên tầng 69, nhìn rừng đá mênh mông vô tận trước mắt, cả bốn người đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Tầng 68 quả thực quá mức nguy hiểm, uy lực của những trận pháp đó tuyệt đối không phải chuyện đùa.

“Tầng này khảo nghiệm về luyện khí. Chúng ta bốn người đều không biết luyện khí, e rằng không qua được rồi.” Tuyết Băng Tâm khẽ thở dài tiếc nuối. Nếu tầng Ngự Thú Sư nằm trước tầng Luyện Khí Sư thì nàng còn có cơ hội thử sức, đằng này coi như nàng đã hết duyên với Hắc Thiết Tháp.

“Ừm, ta nghĩ chuyến đi Hắc Thiết Tháp của chúng ta e là phải dừng lại tại đây thôi.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu đồng tình.

“Kỳ thật, xông được đến tầng 69 đã là thành tựu không nhỏ rồi. Cho dù Thanh Phong còn sống, với thực lực Nguyên Anh sơ kỳ và năng lực Luyện Khí Sư cấp năm trung phẩm của hắn, e rằng cũng chẳng thể vượt qua nổi tầng này.” Tạ Minh nói thật lòng. Hắn không tin Thanh Phong có thể giống như Liễu Thiên Kỳ, nước đến chân mới nhảy mà vẫn thành công vượt ải.

“Tạ Minh nói đúng, kể cả có Luyện Khí Sư ở đây cũng chưa chắc qua được, huống chi giờ chúng ta chẳng có ai.” Tuyết Băng Tâm cảm thán. Nàng tiếc nuối vì không thể đi đến tầng dành cho Ngự Thú Sư.

Liễu Thiên Kỳ trấn an mọi người: “Mọi người đừng suy nghĩ nhiều nữa. Tầng này là thiên hạ của Luyện Khí Sư, chắc chắn sẽ có không ít vật liệu luyện khí và pháp khí. Chúng ta cứ tận lực thu thập linh bảo đi!”

“Được.” Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh gật đầu tán thành.

Kiều Thụy tò mò hỏi: “Thiên Kỳ, thu thập kiểu gì đây? Ta thấy nơi này chỉ toàn mấy tảng đá trơ trọi, làm gì có vật liệu hay pháp khí nào?” Đây là lần đầu Kiều Thụy đến tầng luyện khí nên không khỏi thắc mắc.

“À, là thế này. Ở tầng luyện khí, yêu thú và yêu thực đều là bảo bối. Chỉ cần dùng pháp khí g**t ch*t chúng, chúng sẽ biến trở lại nguyên hình là các loại vật liệu luyện khí hoặc pháp khí.”

“Còn có chuyện thần kỳ như vậy sao?” Kiều Thụy lập tức hứng thú.

“Đúng vậy. Nhưng đệ phải nhớ kỹ: khi giết yêu thú, bắt buộc phải dùng pháp khí. Tuyệt đối không được dùng nắm đấm hay linh phù. Chỉ được dùng pháp khí!” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc dặn dò.

“Ừm, ta biết rồi.” Kiều Thụy gật đầu đã hiểu.

Mười ngày sau…

Nhóm bốn người Liễu Thiên Kỳ chạm trán đợt yêu thú đầu tiên ở tầng 69: bốn con Bạch Hoa Xà dài hơn 8 mét, đều có thực lực cấp năm trung kỳ.

Liễu Thiên Kỳ nắm chặt pháp kiếm, phi thân lao tới, mũi kiếm nhắm thẳng vào cái lưỡi đang phun ra thụt vào của con rắn mà đâm tới.

Kiều Thụy nhìn thấy yêu thú thì hưng phấn vô cùng, vung rìu lớn trong tay chém thẳng xuống.

“Khè khè khè…”

Con Bạch Hoa Xà né được nhát rìu đầu tiên của Kiều Thụy, nhưng không ngờ nhát rìu thứ hai đã bổ thẳng vào đầu nó.

Liễu Thiên Kỳ dùng kiếm, Kiều Thụy dùng rìu, Tuyết Băng Tâm dùng roi. Riêng Tạ Minh là Đan sư, sức chiến đấu yếu nhất, chỉ có thể điều khiển một pháp khí dạng chặn giấy để cầm chân con Bạch Hoa Xà đang tấn công mình.

Kiều Thụy là võ tu duy nhất trong nhóm, sức chiến đấu hung hãn nhất nên giải quyết đối thủ nhanh nhất. Nhìn con Bạch Hoa Xà bị chém bay đầu, ngã xuống đất rồi hóa thành một tảng đá màu trắng thuần khiết, Kiều Thụy chớp chớp mắt ngạc nhiên.

“Thế mà là một khối Bạch Ngọc Sơn. Thật không tồi!” Y cười đắc ý, thu tảng đá vào nhẫn không gian.

Chờ đến khi ba người kia cũng lần lượt hạ gục đối thủ, Tạ Minh là người cuối cùng kết thúc trận chiến với vẻ mặt mệt mỏi do tiêu hao quá nhiều linh lực.

Kiều Thụy lắc đầu ngán ngẩm: “Ngươi đúng là yếu thật. Ngươi mà thành thân với Tuyết đạo hữu, e là chỉ có nước bị nàng treo lên đánh.”

Nghe vậy, khóe miệng Tạ Minh giật giật đầy xấu hổ. Hắn nhớ lại lần trước trên lôi đài, Băng Tâm hiểu lầm hắn tư tình với Điền Viên, kết quả nổi trận lôi đình đánh hắn một trận tơi bời hoa lá.

“Bất quá như vậy cũng tốt, đỡ cho ngươi lại có ý định bắt cá hai tay.” Kiều Thụy phán một câu xanh rờn.

“Làm… làm gì có chuyện đó!” Tạ Minh vội vàng phản bác.

“Đi thôi!” Liễu Thiên Kỳ nắm tay Kiều Thụy, kéo ái nhân tiếp tục lên đường.

Tại tầng luyện khí, bốn người nán lại suốt ba tháng. Tuy không thể tiến vào tầng 70, nhưng họ cũng thu hoạch được một lượng lớn đá quý và linh bảo.

Sau khi bị truyền tống ra khỏi Hắc Thiết Tháp, bốn người tụ tập tại tửu lầu Tụ Hiền để ăn mừng.

“Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu, tiếp theo hai vị có dự định gì không?” Tuyết Băng Tâm cười hỏi.

Liễu Thiên Kỳ đáp: “À, cũng không có dự tính gì đặc biệt. Ta muốn đưa Tiểu Thụy đi dạo quanh Cẩm Châu một chút, ngắm nhìn phong thổ nhân tình nơi đây.” Đương nhiên, mục đích chính vẫn là tìm kiếm cơ duyên tốt hơn.

“Vậy, ta có thể mời hai vị cùng ta và Tạ Minh về Tuyết Hồ tộc làm khách không?”

“Đúng đó, chi bằng chúng ta cùng đi Tuyết Hồ tộc đi!” Tạ Minh cũng nhiệt tình mời mọc.

“Đa tạ thịnh tình của Tuyết đạo hữu. Nhưng ta muốn cùng Tiểu Thụy tận hưởng khoảng thời gian riêng tư, ngao du sơn thủy, nên chắc không đi cùng các vị được.”

Tuyết Hồ tộc nằm ở phía Bắc, khí hậu lạnh giá thích hợp cho tu sĩ hệ Băng và Tuyết, không phù hợp với hắn và Tiểu Thụy.

“Đúng vậy, đi cùng các ngươi thì hai người các ngươi thân mật cũng không tiện mà.” Kiều Thụy chêm vào một câu tỉnh bơ.

Nghe vậy, mặt Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh đỏ bừng.

“Nếu đã vậy thì ta không miễn cưỡng nữa.” Tuyết Băng Tâm rút cây trâm vàng trên đầu xuống, trịnh trọng đưa cho Liễu Thiên Kỳ.

“Liễu đạo hữu, ngươi đã cứu ta hai lần, lần này lại cứu cả Tạ Minh. Ngươi là đại ân nhân của chúng ta. Cây kim thoa này xin tặng cho ngươi. Nếu sau này có việc cần đến Tuyết Băng Tâm ta, cứ đến Tuyết Hồ tộc tìm ta.”

Tạ Minh cũng gật đầu: “Đúng vậy Liễu đạo hữu, ngươi có ơn cứu mạng với chúng ta. Ngày sau cần giúp đỡ cứ việc tìm đến!”

“Được, vậy ta xin nhận tấm lòng này.” Liễu Thiên Kỳ đưa tay nhận lấy cây trâm vàng.

“Liễu đạo hữu, Kiều đạo hữu, hai vị bảo trọng!”

“Tuyết đạo hữu và Tạ đạo hữu cũng bảo trọng.”

Chia tay tại tửu lầu Tụ Hiền, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh lên tàu bay trở về phương bắc. Còn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy thì điều khiển tàu bay hướng về phía tây.

Ba tháng sau…

Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dừng chân tại một thị trấn nhỏ. Kiều Thụy mang hết số da thú, vật liệu luyện khí và đan dược không dùng đến đi bán, thu về hơn mười chín vạn linh thạch.

“Đệ lấy đâu ra nhiều đan dược vậy?” Liễu Thiên Kỳ hồ nghi hỏi.

“Tạ Minh luyện đó. Ta bỏ linh thảo, hắn bỏ công luyện, thành phẩm chia đôi.” Kiều Thụy cười đắc ý.

“Tiểu Thụy của ta thật thông minh, đan dược giá trị hơn linh thảo nhiều.” Giá trị chênh lệch đến cả mười lần chứ ít gì.

“Ha ha ha, đương nhiên rồi!” Được khen, Kiều Thụy cười tít mắt.

Nhìn ái nhân cười rạng rỡ đáng yêu, Liễu Thiên Kỳ không kìm được cúi xuống trộm hôn lên má y một cái.

Bị tập kích giữa đường cái, Kiều Thụy đỏ mặt, vội vàng vùng ra chạy đi.

“Tiểu Thụy…” Liễu Thiên Kỳ cười lớn đuổi theo.

Đi bên cạnh ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nắm chặt tay Kiều Thụy. Đang đi, đột nhiên bước chân hắn khựng lại.

“Sao vậy?” Kiều Thụy nghiêng đầu, thấy ái nhân nhíu mày thì lo lắng hỏi.

“Không biết nữa, hai ngày nay ta luôn có cảm giác huyết mạch dao động. Giống như… có ai đó đang dùng bí thuật tìm kiếm ta.” Liễu Thiên Kỳ trầm giọng nói, mày nhíu chặt.

“Có người tìm huynh? Là nghĩa phụ và mẫu thân sao?” Hiện tại Thiên Kỳ đã đổi xác, người có thể dùng huyết mạch cảm ứng với hắn chỉ có thể là Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương.

“Không, cảm giác này không giống. Tiểu Thụy, chúng ta mau rời khỏi đây thôi!” Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Liễu Thiên Kỳ.

“Ừ.” Thấy sắc mặt ái nhân ngưng trọng, Kiều Thụy gật đầu lia lịa.

Hai người vừa ra khỏi thị trấn, chưa kịp lấy tàu bay ra thì đã bị một nhóm người vây chặt.

Nhóm người này có 22 kẻ, toàn bộ là hộ vệ Nguyên Anh sơ kỳ và trung kỳ, thực lực rất mạnh. Hai người dẫn đầu không ai khác chính là đại bá của Tô Lăng Phi – Tô Vực, và đại bá mẫu Trương Yến.

“Đại bá, đại bá mẫu.” Nhận ra người quen, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu hành lễ. Kiều Thụy cũng vội vàng làm theo.

“Phi Nhi, ngươi đi đâu thế hả? Đại bá tìm ngươi vất vả lắm đấy!” Tô Vực nhìn Liễu Thiên Kỳ, thở dài trách móc.

“À, ta cùng Tiểu Thụy ra ngoài rèn luyện thôi. Sao vậy ạ, trong nhà có chuyện gì sao đại bá?” Liễu Thiên Kỳ giả vờ ngây ngô hỏi. Trong lòng thầm nghĩ: Chắc hẳn Tô gia đã phát hiện ra chuyện nghĩa phụ và mẫu thân bỏ trốn rồi.

“Đúng vậy, gia gia ngươi và lão quái vật Đổng gia đánh nhau một trận lớn, bị thương nặng. Tam thúc và Tam ca của ngươi cũng đều đã ngã xuống trong trận chiến đó. Gia gia ngươi hiện giờ chỉ còn mỗi mình ngươi là cháu trai, ngài ấy muốn gặp ngươi gấp.” Tô Vực bịa ra một câu chuyện bi thảm.

“Hả? Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy sao? Vậy chúng ta mau về thôi!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu lia lịa, diễn nét mặt lo lắng tin tưởng không chút nghi ngờ.

“Ừ, đi thôi, theo đại bá về nhà!”

Tô Vực lấy ra chiếc tàu bay cấp sáu, ra hiệu cho mọi người cùng lên, rồi lập tức rời khỏi thị trấn nhỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...