🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 386: Truyền Tống Phù

Kể từ sau khi chạm trán bốn con hải thú cấp năm hậu kỳ đó, Kiều Thụy, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh liên tiếp gặp thêm vài đợt tấn công khác. Thực lực lũ hải thú rất đa dạng, từ cấp năm trung kỳ, hậu kỳ cho đến cả cấp năm đỉnh phong.

Ba người vừa chiến đấu vừa điều khiển thuyền rồng tiến về phía đông, tìm kiếm cánh cửa bình chướng dẫn lên tầng tiếp theo.

Ban đầu, mỗi lần giết được hải thú, Kiều Thụy đều lặn xuống biển thu xác chúng vào nhẫn không gian. Y rất rạch ròi, chỉ lấy những con do mình giết, không hề động đến chiến lợi phẩm của Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh. Tuy nhiên, y nhận ra hai người kia hành sự vô cùng cẩn trọng, dù g**t ch*t hải thú cũng không bao giờ xuống nước thu hồi xác. Thế là về sau, Kiều Thụy tiện tay thu sạch toàn bộ hải thú của cả ba vào nhẫn. Dù sao bọn họ cũng không cần, bỏ phí thì thật đáng tiếc, thành ra cả quãng đường này Kiều Thụy lại là người thu lợi nhiều nhất.

Lênh đênh trên biển thêm một tháng, cuối cùng họ cũng tìm thấy bức tường bình chướng của tầng này.

“Đây chính là bình chướng sao?” Kiều Thụy đứng ở đầu thuyền, ngửa đầu nhìn bức tường màu thủy lam chắn ngang trước mặt. Đây là lần đầu tiên kể từ khi vào Hắc Thiết Tháp, y tận mắt thấy bình chướng.

“Đúng vậy, chính là nó.” Tuyết Băng Tâm gật đầu khẳng định.

“Các ngươi mau nhìn xem, có phù văn hiện lên kìa!” Tạ Minh kinh hô, chỉ tay về phía bức tường.

Kiều Thụy và Tuyết Băng Tâm đồng loạt nhìn qua. Một phù văn màu đỏ rực rỡ hiện ra, cao chừng ba mét, rộng hơn một mét, được tạo thành từ vô số những đường nét cổ quái và phức tạp. Dù Kiều Thụy không hiểu về phù văn, nhưng ở cạnh Liễu Thiên Kỳ lâu ngày, y cũng có chút kiến thức. Nhìn cái phù văn rắc rối như mạng nhện này, y không khỏi nhíu mày, trực giác mách bảo rằng thứ này cực kỳ khó vẽ.

“Chúng ta không ai hiểu phù văn cả, hay là để Liễu đạo hữu ra xem sao?” Tạ Minh đề nghị.

Liễu Thiên Kỳ đã bế quan bảy mươi ngày. Giờ đã tìm thấy bình chướng, cũng đến lúc Phù Văn Sư duy nhất trong nhóm ra tay. Dù Tạ Minh vẫn có chút lo lắng về năng lực của Liễu Thiên Kỳ, nhưng hắn biết rõ nếu có ai phá giải được thứ này, thì chỉ có thể là Liễu Thiên Kỳ.

“Được!” Kiều Thụy gật đầu, cẩn thận lấy bức Triệu Hoán Họa từ trong lòng ra.

“Thiên Kỳ, chúng ta đã tìm thấy bình chướng của tầng này. Có một phù văn lớn xuất hiện, huynh có muốn ra ngoài xem một chút không?” Kiều Thụy khẽ gọi vào bức họa.

Ngay lập tức, Liễu Thiên Kỳ phi thân từ trong họa ra, đáp xuống cạnh người yêu.

“Đã tìm thấy rồi sao?” Liễu Thiên Kỳ mỉm cười hỏi.

“Ừm, tìm thấy rồi!”

“Đoạn đường vừa qua có nguy hiểm lắm không? Linh phù ta đưa cho đệ có đủ dùng không?” Liễu Thiên Kỳ lo lắng hỏi han.

“Phù gần hết rồi, nhưng ta đã dùng chúng giết được rất nhiều hải thú đó.” Kiều Thụy đắc ý nhếch môi, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Nghe vậy, Tạ Minh đứng bên cạnh không khỏi giật giật khóe miệng. Trong lòng thầm nghĩ: Liễu Thiên Kỳ này quả thực thiên vị quá mức. Ta và Băng Tâm mỗi người chỉ có hai trăm lá, còn Kiều Thụy một mình ôm bốn trăm lá, vậy mà hắn vừa xuất quan đã hỏi người ta có đủ dùng không. Quả nhiên là quan hệ bạn lữ có khác!

“Liễu đạo hữu!” Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh tiến lại chào hỏi.

“Thời gian qua đa tạ hai vị đã chiếu cố Tiểu Thụy nhà ta!” Liễu Thiên Kỳ khách sáo đáp lễ. Dù hắn biết bạn lữ mình là võ tu Nguyên Anh hậu kỳ, không chiếu cố người khác thì thôi chứ ai chiếu cố nổi, nhưng lời khách sáo vẫn phải nói.

“Liễu đạo hữu quá lời rồi. Kiều đạo hữu là võ tu, thực lực chiến đấu mạnh mẽ, phải nói là y chiếu cố chúng ta mới đúng!” Tạ Minh nói thật lòng. Suốt dọc đường, số hải thú Kiều Thụy giết được còn nhiều hơn cả hai người họ cộng lại. Một phần vì linh phù nhiều, phần khác vì linh lực của Kiều Thụy vô cùng thâm hậu. Nếu không đủ linh lực, phù trong tay nhiều cũng không tài nào kích hoạt được.

“Khách sáo thì để sau đi. Liễu đạo hữu, chúng ta hãy xem cái phù này trước. Chúng ta đã ở không gian này bảy mươi ngày rồi, thời gian còn lại chỉ có hai mươi ngày nữa thôi.” Tạ Minh nghiêm túc nhắc nhở.

Liễu Thiên Kỳ gật đầu, chuyển sự chú ý lên bức tường. Hắn quan sát từ trên xuống dưới, từ trái sang phải một cách vô cùng tỉ mỉ.

“Màu đỏ thế này, chắc là công kích phù nhỉ?” Tạ Minh phán đoán dựa trên những gì từng được nghe.

“Không, đây không phải công kích phù. Đây là Truyền Tống Phù, cấp bậc cấp năm thượng phẩm, loại cao cấp nhất!” Liễu Thiên Kỳ trầm giọng đáp.

“Truyền Tống Phù?” Kiều Thụy chớp mắt tò mò. “Có phải chỉ cần huynh vẽ được nó, chúng ta sẽ được đưa lên tầng tiếp theo không?”

“Đúng là như vậy. Nhưng Truyền Tống Phù là loại khó nhất trong số các phù văn cấp năm. Dù chỉ là phỏng họa lại cũng là một thử thách cực kỳ lớn.” Liễu Thiên Kỳ nhíu mày. Thành thật mà nói, dù đã học hơn bốn tháng về phù văn cấp năm thượng phẩm, hắn vẫn chưa có chút nắm chắc nào.

“Rất.. Rất khó phải không?” Nghe ái nhân nói như vậy, Kiều Thụy cũng lo lắng.

Nhìn tiểu bộ dáng nhíu mày của Tiểu Thụy nhà mình, Liễu Thiên Kỳ đau lòng mà xoa xoa đầu nhỏ của ái nhân: “Yên tâm, ta sẽ toàn lực ứng phó.”

Đây là chiến trường của phù văn sư, cũng là kiêu ngạo của phù văn sư. Nếu gặp phải một đạo phù khó vẽ mà đã lùi bước, đó tuyệt đối không phải là phong cách của Liễu Thiên Kỳ hắn.

“Ân, ta biết, ta biết Thiên Kỳ là giỏi nhất!” Đối với ái nhân của mình, Kiều Thụy tự nhiên là tin tưởng không chút nghi ngờ.

Nửa tháng sau……

Lấy ra một khối to thịt hải thú cùng một ít củ cải mua ở Tử Ngọc Thành, Kiều Thụy hầm một nồi lớn. Múc một chén đầy thịt, Kiều Thụy thật cẩn thận mà bưng đến trước bàn của Liễu Thiên Kỳ.

“Thiên Kỳ, nghỉ một lát đi!” Nhìn ái nhân vẫn luôn không ngủ không nghỉ để vẽ bùa, Kiều Thụy đau lòng mà nói.

Nghe thấy tiếng của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ buông xuống bút phù văn trong tay, ngẩng đầu lên, ôn nhu mà nhìn đối phương.

“Ta không sao, không mệt.” Nói đoạn, Liễu Thiên Kỳ tiếp nhận chén thịt mà ái nhân đưa tới.

“Ăn đi, ta ngồi ở chỗ này cùng huynh.” Kiều Thụy khom người ngồi xuống bên cạnh Liễu Thiên Kỳ.

Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà cười thầm, Tiểu Thụy đây là muốn giám sát ta ăn thịt, sợ ta không ăn đồ ngươi làm mà lại lo đi vẽ bùa sao?

“Được.” Đối với yêu cầu của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ tất nhiên không thể cự tuyệt. Thế là, dưới sự giám sát của Kiều Thụy, hắn ăn sạch một tô thịt lớn.

Nhìn thấy ái nhân đã ăn hết, Kiều Thụy lúc này mới mãn nguyện: “Nghỉ một chút đi, ta xoa bóp cánh tay cho huynh!”

Kiều Thụy kéo cánh tay phải của Liễu Thiên Kỳ lại, tỉ mỉ mà bóp nhẹ từng chút một, vô cùng nghiêm túc.

Nhìn góc nghiêng chuyên chú của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhịn không được mà trộm hôn một cái thật kêu lên má đối phương.

“Đừng, đừng lộn xộn!” Bị đánh lén, mặt Kiều Thụy đỏ bừng lên ngay lập tức. Y hoảng loạn nhìn về phía đầu thuyền bên kia, nơi Tuyết Băng Tâm cùng Tạ Minh đang ăn thịt. Thấy hai người họ không để ý tới, Kiều Thụy mới an tâm.

“Sợ cái gì, bọn họ cũng là một đôi, chắc chắn cũng sẽ có hành động thân mật thôi.” Liễu Thiên Kỳ nói một cách hiển nhiên.

“Nhưng, nhưng bọn họ vẫn chưa phải bạn lữ mà. Không giống chúng ta!” Kiều Thụy nói rất nghiêm túc.

Bởi vì đi cùng đường với Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh, Kiều Thụy có thể nhận ra hai người kia đều chưa phá thân. Tạ Minh tuy là tra nam nhưng nguyên dương chưa tiết, Tuyết Băng Tâm cũng cao quý lãnh diễm, băng thanh ngọc khiết. Cho nên, hai người họ tuy là tình lữ nhưng so với loại bạn lữ chân chính như hai người bọn họ thì vẫn khác biệt lắm.

“Đệ thật là!” Liễu Thiên Kỳ đưa tay trái lên, cười xoa đầu Tiểu Thụy thẹn thùng nhà mình. Rõ ràng đã ở bên nhau hơn một trăm năm, vậy mà Tiểu Thụy của hắn vẫn cứ hay thẹn thùng như vậy.

“Thiên Kỳ, đêm nay đừng vẽ bùa nữa. Ngủ cho ngon một giấc được không? Huynh đã nửa tháng không chợp mắt rồi.” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy đau lòng năn nỉ.

“Ha ha ha, ta có thể coi đây là một lời mời không?” Liễu Thiên Kỳ nhướng mày cười hỏi.

“Mời? Mời cái gì chứ?” Kiều Thụy chớp mắt, mặt đầy mờ mịt.

“Tiểu Thụy của ta muốn cùng vi phu đi ngủ, đây không phải lời mời thì là gì?” Liễu Thiên Kỳ trêu chọc.

Nghe vậy, sắc mặt Kiều Thụy đỏ lựng: “Huynh… da mặt huynh thật là dày! Huynh rõ ràng biết ta không có ý đó mà.”

“Phải phải phải, ta biết, ta biết Tiểu Thụy nhà ta đau lòng cho ta.” Liễu Thiên Kỳ cười vang, kéo người vào lòng ngực.

“Ta chỉ cần ngươi khỏe mạnh, bình bình an an. Cho dù không đi tới được tầng 67 cũng không sao cả. Cấp năm thượng phẩm phù vốn dĩ đã vượt quá phạm vi của một phù văn sư cấp năm trung phẩm như huynh rồi. Cho dù không vẽ được cũng chẳng có gì mất mặt hết, đúng không?” Kiều Thụy nhìn ái nhân, lý lẽ hùng hồn.

“Đúng, những gì đệ nói ta đều hiểu. Thế nhưng, đã là một phù văn sư, nếu chưa đến phút cuối cùng ta sẽ không từ bỏ. Vẫn còn năm ngày nữa, chỉ cần còn thời gian là còn hy vọng, không phải sao?”

Nghe ái nhân nói vậy, Kiều Thụy ngước mắt, đau lòng v**t v* khuôn mặt nam nhân: “Nhưng mà… ta sẽ đau lòng lắm.”

“Ta biết.” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi ái nhân, ôn nhu trấn an.

“Vậy, đêm nay ngủ một giấc, ngày mai tỉnh dậy rồi lại vẽ, có được không?” Kiều Thụy nhìn chăm chằm ái nhân, vô cùng nghiêm túc hỏi.

“Hảo, nghe phu nhân tất.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, không chút do dự mà đáp ứng.

“Ừ!” Có được câu trả lời ưng ý, Kiều Thụy mỉm cười rạng rỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...