🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 86: Thế giới VII: Thủ lĩnh, thỉnh cầu đụng ngã 5

  Edit+beta: Linhlady

Hôm nay, Tô Mộc cũng như bình thường dắt Duy Trạch, đến một nơi cách Lang Tộc bộ lạc không xa dắt chó đi dạo, a, không, là sói.

Tô Mộc vẫn cảm thấy Duy Trạch còn là trẻ con, cho nên phải ra ngoài hít thở không khí mới mẻ, phơi nắng phơi nắng, bồi bổ canxi, rèn luyện thân thể, có như vậy mới nhanh chóng khôi phục thân thể.

"Duy Trạch, chậm một chút."

Tô Mộc đi theo đằng sau Duy Trạch thở hồng hộc gần như chạy chậm, trong miệng nhỏ la lên, nhìn Duy Trạch kia chân ngắn nhanh chóng vận động , chỉ có cái mông là đối diện với Tô Mộc, nhìn qua chẳng khác nào ngựa hoang thoát dây cương, đầu cũng không quay lại hưởng thụ việc chạy nhanh mang đến vui sướng, không có chút ý tứ nào định dừng lại, thật sự là sức sống mười phần.

Nhưng mà! Chuyện gì xảy ra? Duy Trạch giống như càng ngày càng béo ! Nhìn cái mông của hắn, nhìn thân hình kia thấy thế nào cũng đều là thịt a! Là cô cho ăn quá nhiều sao? Tô Mộc không khỏi nghĩ lại bản thân mình, kỳ thật cô không biết là, đó là Duy Trạch chính đang khôi phục bộ dáng vốn nên có, cho nên lớn lên rất nhanh.

Mấy ngày nay công việc trong bộ lạc thật sự quá nhiều, cô cũng đã lâu không có mang Duy Trạch đi ra ngoài, cho nên Duy Trạch bị kìm nén đã lâu mới hưng phấn như vậy, Tô Mộc gọi hắn chậm lại, một phần là do cô sợ Duy Trạch gặp phải nguy hiểm gì, mới không cho hắn một mình chạy lung tung.

Mặc dù nguyên chủ có vận động, nhưng là Tô Mộc cô không có a! Ở vài cái thế giới cô đều quá thảnh thơi nhàn hạ , vần như không có cơ hội gì vận động. Ở thế giới tu tiên, cô cũng chỉ là ngày ngày tu luyện, luyện một chút kiếm, cũng không có giống ở đây chạy nhanh quá.

A, đúng , còn có thế giới phụ bản.

Tô Mộc: Thế giới kia căn bản là không cần tính, tới không giải thích được, đi được cũng không biết làm sao, thật sự là đủ !

Tô Mộc vừa dừng lại nghỉ ngơi một lát, chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng Duy Trạch. Nhìn vào Tô Mộc là hình tượng một người mẹ vì đứa con trai ngốc nghếch mà lo lắng đến vỡ tâm, trong đầu Tô Mọic vừa suy nghĩ như vậy không khỏi cảm thán một phen,  mình cũng có hôm nay.

Sau khi ngừng lại lồng ngực không ngừng phập phồng kịch liệt rồi mới chạm rãi bình thường, Tô Mộc liền một khắc cũng không dừng đi về phía Duy Trạch biến mất. Thật ra cô tuyệt đối không lo lắng Duy Trạch, bởi vì hắn mỗi lần đều là như thế này, cuối cùng lại tự men theo mùi hương Tô Mộc, quay lại tìm cô, cho nên Tô Mộc cũng không quá vội vã đi tìm.

Chạy về phía trước, Tô Mộc không khỏi chậm rãi thả dần động tác, cuối cùng dừng bước chân lại, bởi vì cô phát hiện mình đến một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ.

Cô không phải là dân mù đường, nhưng mà nhìn qua nhìn lại trước sau đều là cây đại thụ giống nhau, cô bỗng chốc liền mộng bức, cô giống như rời khỏi địa bàn Lang Tộc.

  Vừa nghĩ tới, trong lòng Tô Mộc vô ý thức co rúm, bắt đầu khẩn trương lên, nếu như không phải là địa bàn Lang Tộc mà nói, vậy cô có thể sẽ gặp phiền phức.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...