🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: Thế giới VI: Sư huynh, thỉnh cầu đụng ngã 9

Edit+ beta: Linhlady

Đạp mạnh vào trong động, có một cỗ hơi lạnh ập tới, khiến cho Tô Mộc run rẩy, xoa xoa cánh tay, bởi vì bây giờ là cuối mùa xuân, đứng ngoài trời còn thấy hơi lạnh huống hồ gì nơi này lâu năm không có ánh nắng mặt trời, đi vào khu vực râm mát  huyệt động !

Nàng nhìn khắp bốn phía, mới phát hiện trong động một mảnh trống rỗng, vật gì đó cũng không có, ở chính giữa động đặt một khối ngọc, khối ngọc kia to tầm cỡ một chiếc giường.

Tô Mộc đi vào vừa nhìn, sờ sờ khối ngọc kia, phát hiện đúng là lam điền ngọc, trên mặt còn ấm áp ôn nhu, không chút nào hấp thụ lạnh lẽo trong động, trong nội tâm vui mừng, lập tức mang đồ mình mang theo vào, theo thứ tự bầy chỉnh tề ở phía trên.

Sau đó, liền ngồi xếp bằng ở phía trên, lập tức đuổi không ít hàn khí, nàng duỗi tay cầm ích cốc đan, ăn vài viên, bảo đảm khi mình đang tu luyện không bị ảnh hưởng.

Tiếp theo, Tô Mộc nhắm mắt lại, tiến vào thần thức, vận chuyển nội lực trong cơ thể.

Tô Mộc không biết được nàng nhắm mắt lại cũng là vài năm, chỉ cảm thấy hốt hoảng thời gian trôi qua, dường như trôi qua vài thế kỷ, lại giống như mới ngắn ngủi vài canh giờ.

Nàng ở bên trong tu luyện vài năm, đột phá tu vi của mình, cuối cùng sau bốn năm Tô Mộc đột phá kim đan, trong lúc còn ở trúc cơ đan, sau đó nàng thừa thắng xông lên, mượn cơ hội này tiếp tục tu luyện.

Bên trong này Tô Mộc tu luyện khí thế ngất trời, bên ngoài cũng náo nhiệt không ít.

Từ khi Tô Mộc bế quan, sau đó Huyền Dạ cũng dựa theo lời nàng nói, không mắt lạnh đối đãi với Vân Chỉ Hề, bởi vì từ sau ngày đó, căn bản là cũng không có gặp lại. Tuân theo ý tưởng nhắm mắt làm ngơ, nếu không vừa thấy được nàng ấy liền không nhịn được lệ khí của mình, đỡ phải đến thời điểm Tô Mộc đi ra, lại không để ý tới mình.

Cho nên hắn liền cầm kiếm xuống núi tu luyện, tùy tiện trở lại nơi gọi là gia tộc chơi thật tốt.

Cái túi da có vẻ ngọc thụ lan chi dùng cũng khá tốt, cho dù tâm tình không tốt cũng không sao, vẻ bề ngoài này làm cho người không thân thuộc không biết được bộ mặt thật của Huyền Dạ, theo Tô Mộc mà nói, bộ dáng này, nàng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Ở trên núi hiện tại là như vậy, sư huynh xuống núi, sư tỷ bế quan. Theo đạo lý, Vân Chỉ Hề sẽ phải đi tới chỗ sư phụ nhà mình, nhưng ai biết, Vân Chỉ Hề thật không có dạng ý niệm này trong đầu, những ngày ở Vân gia, nàng đã sớm học được cơ bản kỹ năng sinh sống, huống chi sư tỷ nhà mình dặn dò bản thân không ít, còn chuẩn bị không ít đồ đạc, nàng cũng có thể cứ theo lẽ thường sinh sống, Minh Uyên thấy vậy cũng không tới quan tâm.

Bất quá, Vân Chỉ Hề không hiểu là sư tỷ vì sao dặn dò nàng không cần đi lại gần bờ sông ở trong phái, nhưng mà đường đi học không thể không đi qua chỗ đó. Nàng nghĩ sư tỷ dặn dò là có dụng ý của mình, dù sao cũng là vì tốt cho nàng, từ đó Vân Chỉ Hề mỗi lần đi qua chỗ đó cũng cách xa xa .

Chỉ là lúc đang luyện tập kiếm pháp, tới chỗ dạy học cùng đệ tử đồng môn, bởi vì chuyện nàng là phế vật ngũ linh căn mà bị khi dễ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...