Chương 72: Thế giới VI: Sư huynh, thỉnh cầu đụng ngã 4
Edit+beta: Linhlady
Tô Mộc khi tỉnh lại đã là buổi trưa ngày hôm sau, thực không dám đấu diếm, nàng là bị đói tỉnh .
Tuy nói người tu tiên chỉ cần thực ích cốc đan là có thể thời gian dài không ăn khói lửa nhân gian, nhưng mà nàng thật lâu chưa ăn a!
Nàng rầm rì một tiếng, chậm rãi mở mắt ra, phát hiện là ở trong phòng, mới khẽ yên tâm. Ngồi dậy, tựa ở đầu giường, duỗi tay vuốt vuốt huyệt Thái dương, mới có thể làm giảm đau đầu khiến mình thoải mái hơn một chút.
Nhìn chung quanh một phen, phát hiện bốn bề vắng lặng, quả nhiên, nữ chủ vừa xuất hiện, nàng cũng không phải là đồ đệ / sư muội lúc trước làm cho người thích QAQ
"Hệ thống ?" Tô Mộc khẽ mở môi đỏ mọng nói: "Ta cảm thấy ta cần một lời giải thích."
Đợi một lúc lâu, Tô Mộc cũng không nghe thấy thanh âm hệ thống trả lời, không có một chút thanh âm, giống như mai danh ẩn tích, bốn phía trừ yên tĩnh vẫn là yên tĩnh.
"Hệ thống ?" Tô Mộc vội vàng gọi vài tiếng, một tiếng vang cũng không có. Chuyện này làm cho trong lòng nàng lộp bộp một cái.
Sẽ không phải không gặp đi? Biến mất sao? Vì sao không trả lời ta? Vì sao ? Đến cùng đã xảy ra chuyện gì...
Tô Mộc càng muốn, trong nội tâm bi thương càng dày đặc, có cỗ sợ hãi thật lớn bao phủ trái tim. Cho tới nay thứ luôn ủng hộ nàng chính là hứa hẹn của hệ thống- - trở lại thế giới kia, trở lại cái thế giới thuộc về nàng. Mà hệ thống làm nàng đi tới thế giới này, là nơi duy nhất nàng dựa vào, hiện tại...
Tô Mộc ôm đầu gối, đầu vai run lên một cái, không tiếng động chảy nước mắt. Thật ra nàng vốn là không muốn khóc đâu, dù sao trải qua vài cái thế giới, trong lòng nên bi thương còn chẳng có, nhưng là chẳng biết tại sao lại có loại cảm giác bị vứt bỏ, cảm xúc từ thân thể truyền đến Tô Mộc.
Trong lúc Tô Mộc đang khổ sở, cửa lại bị một người mở ra, người đến xem nàng khóc đến điềm đạm đáng yêu, bởi vì cái gọi là một cành hoa lê xuân mang mưa(??) sinh lòng tình thương tiếc, vội vàng buông khay trong tay, bước nhanh đi đến bên cạnh Tô Mộc, không khỏi hạ thấp thanh âm, nhỏ giọng hỏi: "Tô sư tỷ, tỷ như thế nào ?"
Tô Mộc bị nước mắt làm mơ hồ ánh nhìn, thấy không rõ dung mạo người đến, nhưng trong giọng nói tỏ vẻ thân mật ngược lại làm cho Tô Mộc khóc càng mạnh hơn, một cái ôm lấy người trước mắt.
Cẩm Quỳ thấy Tô Mộc vừa nhìn thấy bản thân lại khóc đến mức không kịp thở, nội tâm không khỏi hoảng hốt, trong lúc nhất thời luống cuống tay chân không biết làm sao, chỉ biết dùng một tay nhè nhẹ vỗ về lưng Tô Mộc.
"Tô sư tỷ, như thế nào ?" Cẩm Quỳ không còn cách nào khác, chỉ đành ôm lấy nàng nhẹ giọng trấn an nói.
"Không gặp , cũng không trông thấy ." Giọng nói Tô Mộc mang khóc nức nở, chỉ có thể nói vài câu, lại không biết chỉ là không biết không gặp ai.
"Cái gì không gặp ?" Cẩm quỳ trong lúc nhất thời không hiểu được, không biết Tô Mộc đang nói cái gì. Nhưng mà nhìn Tô Mộc khóc đến thương tâm như vậy, nghĩ đến có thể là chuyện rất quan trọng, nên biết, nhận biết Tô Mộc lâu như thế lại cũng chưa từng thấy qua bộ dáng như bây giờ của nàng.
Bình luận