Chương 71: Thế giới VI: Sư huynh, thỉnh cầu đụng ngã 3
Edit+ beta: Linhlady
Tô Mộc đi theo phía sau Huyền Dạ, chậm rãi bước vào trong điện.
Bên trong điện rộng lớn u tĩnh, trừ vài đồng tử đứng hầu ở bên cửa, ngẩng đầu bốn phía nhìn sang, lại không thấy thân ảnh Minh Uyên ở đâu.
Cũng may Tô Mộc là dân mù đường, chuyện này mọi người đều biết. Cho nên sẽ không có người hoài nghi bộ dáng Tô Mộc bây giờ, chỉ nghĩ là nàng không biết đường đi.
Tô Mộc theo sát phía sau Huyền Dạ, sợ mình thất thần một chút sẽ không thấy hắn ở đâu. Nguyên chủ dân mù đường thuộc tính quá mạnh mẽ, thế cho nên cảm giác phương hướng của Tô Mộc vốn không tốt lắm cũng bắt đầu trở nên mù đường.
Thấy Huyền Dạ quen cửa quen nẻo xuyên qua đại điện, đi qua nhất điều hành lang gấp khúc thật dài, lại vượt qua nhiều ngọn núi giả, cuối cùng, ở trên một bãi cỏ nhìn thấy Minh Uyên ngồi ở trên ghế đá nhàn nhã tự tại uống trà.
Thân ảnh kia mặc một bộ đạo bào vân văn màu trắng, đầu đội bạch ngọc quan, một tay cầm quyển sách, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, sương mù sau lưng xa xa lượn lờ.
Tô Mộc nhịn không được nuốt nước miếng một cái, cũng không biết là bởi vì căng thẳng, hay là bởi vì khí tràng Minh Uyên, người đã sống ngàn năm quả nhiên khác người thường, nhưng mà, dung mạo kia vẫn là bộ dáng thời thiếu niên, gương mặt giống như được đao búa gọt dũa đường cong rõ ràng, mũi cao thẳng, mặt mày thâm thúy, vẻ mặt không chút thay đổi, trên đai lưng còn buộc lên một khối ngọc bội màu đen.
Minh Uyên ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ con mắt thâm trầm như thúy, nhìn không ra tâm tình, nhàn nhạt .
"Sư phụ." Huyền Dạ nhẹ giọng kêu, "Đệ tử đã đến ."
Tô Mộc đi theo cũng gọi một tiếng.
"Ừ." Minh Uyên đáp một tiếng, liền rũ mắt đọc sách.
Đúng lúc này có một trận gió mát nhẹ thổi, thổi trúng trường bào Minh Uyên khẽ lay động. Phía sau hắn sương mù quấn quấn, bị gió thổi tan không ít, trên khuôn mặt tuấn mỹ lại là vẻ mây trôi nước chảy, không vì chút chuyện kia mà thay đổi.
"Lần đại điển bái sư này Huyền Nhi cùng Mộc Nhi, các con theo vi sư đi, hiện thời Huyền Nhi sau cũng mới bế quan xong, cũng đã là kim đan tu sĩ , Mộc Nhi hiện tại cũng Trúc cơ kỳ đại viên mãn, con cần phải bế quan một đoạn thời gian." Chỉ nghe Minh Uyên lạnh nhạt nói ra, mắt không nâng lên.
Như vậy hời hợt diễn giải, dường như tiến độ tăng tu vi của Huyền Dạ với Tô Mộc là chuyện rất bình thường. Nhưng mà loại tiến độ này nếu như để người ngoài nge thấy liền sẽ gọi thẳng biến thái, kinh khủng như vậy, tiến độ tu luyện quả thực làm người ta giận sôi.
" Vâng, thưa sư phụ." Tô Mộc với Huyền Dạ cùng đồng thanh đáp lại.
"Mộc nhi biết rõ, đại điển bái sư khẳng định rất náo nhiệt, bình thường sư phụ không ở đây. Mộc nhi cũng không cách nào đi, hiện tại vừa vặn." Tô Mộc lại tiếp theo nói một câu nói.
Chỉ là chẳng biết tại sao, Tô Mộc rõ ràng cảm giác được người bên cạnh khi nghe thấy đại điển bái sư, thân hình cứng đờ, hơi thở ôn hòa quanh thân cũng nhạt nhạt. Sau đó nhanh chóng khôi phục bộ dáng lúc trước, dường như bộ dáng vừa rồi chỉ là ảo giác của Tô Mộc.
Bình luận