Chương 53: Thế giới V: Đại thần, thỉnh cầu đụng ngã 4
Edit+ beta : Linhlady
"Là anh."
Tô Mộc quay đầu lại nhìn người phía sau, mới hơi yên lòng một chút, thở phào một hơi.
"Tai sao bây giờ anh mới đến?" Tô Mộc xoay người lại, giả vờ làm bộ dáng hai người rất quen thuộc, mà cô chỉ đang đứng đợi hắn, không biết bình thường hắn như thế nào, nhưng bây giờ nhìn người đối diện, hai mắt âm u sâu xa, sự trầm tĩnh ổn trọng không tương xứng với tuổi thật, trong con mắt không hề có biểu tình phức tạp nào khác, cho dù bộ dạng lãnh đạm như thế này cũng có thể làm cho Tô Mộc cảm thấy an toàn.
Mắt bị nước mưa dính vào hơi đau rát, khiến tròng mắt Tô Mộc đỏ lên.
Trong giọng nói Tô Mộc lộ ra ý tứ làm nũng, "Em chờ Anh thật lâu, Tử Diễn."
Đúng, người đến chính là Tống Tử Diễn.
Thật ra vừa rồi, Tống Tử Diễn đã nhìn thấy Tô Mộc trú mưa ở đây, tính cách hắn vốn lãnh đạm, cho dù là Tô Mộc lớn lên từ nhỏ cùng hắn cũng không có nhiều tình cảm, khả năng so với người bình thường cũng hơn được một chút, không hơn.
Nhưng lúc hắn chuẩn bị lái xe rời đi, lơ đãng liếc về phía Tô Mộc, mới thấy một người con trai đeo mắt kính đi theo sau cô, cho dù cách màn mưa, Tống Tử Diễn vẫn cảm giác được bất lực của Tô Mộc.
Cho nên khi đó hắn không biết vì sao thế giống như ma xui quỷ khiến dừng xe lại, muốn thay Tô Mộc giải vây.
Đợi đến khi hắn phản ứng kịp, thân thể so với đầu óc nhanh hơn làm ra quyết định.
Khi đó Tô Mộc có lẽ đang hoảng loạn, không nhìn thấy hắn dựa vào gần, cho nên hắn tiến lên vỗ vỗ bả vai Tô Mộc. Nhưng ai biết Tô Mộc như chấn kinh giống như con thỏ bất an, nhìn mình con mắt có chút hồng hồng.
Ở trong mắt Tống Tử Diễn đó là bộ dáng Tô Mộc kiên cường nén lệ, trong lòng lần đầu tiên dâng lên tâm tình thương tiếc, sau đó liền bị hắn bỏ qua .
"Ừ, Anh có chút việc." Tống Tử Diễn nói chuyện mặt vẫn như cũ không hề thay đổi, nhưng hắn cũng không ngốc, biết rằng bây giờ Tô Mộc nói chuyện với hắn như vậy là có dụng ý, ánh mắt lại nhẹ nhàng liếc qua nam nhân mắt kính kia.
Nam nhân mắt kính bị ánh mắt đen láy lạnh như băng của Tống Tử Diễn hù doạ, mới chậm rãi rời đi, nhìn kĩ than ảnh kia chạy chối chết có lẽ bị doạ không nhẹ, môi động động, không biết nói cái gì, có lẽ nghĩ đến chuyện vừa rồi vì lần này kế hoạch tàn bại mà ảo não.
Cùng lúc đó, Tô Mộc cũng vụng trộm liếc xung quanh một cái, trông thấy nam tử kia quả nhiên đã đi.
Lúc này Tô Mộc mới hoàn toàn buông lỏng thân thể căng thẳng, có chút tò mò nhìn về người kia, hắn mặc áo gió màu đen, dáng người thon dài, trong mắt cô tràn đầy nghi hoặc, tựa hồ đang hỏi, tại sao anh lại ở chỗ này?
Nam tử không nói một lời nhìn Tô Mộc, sau đó nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Tô Mộc căn cứ theo kí ức của nguyên chủ tự nhiên cũng biết đối với sự trầm mặc của nam tử tập mãi cũng thành thói quen, mắt thấy hắn chuẩn bị đi, Tô Mộc hơi lo lắng, vội vàng tiến lên dùng tay kéo ống tay áo hắn lại.
Bình luận