Chương 67: Thế giới V: Đại thần, thỉnh cầu đụng ngã 18
Edit+ beta: Linhlady
"Tô Mộc, anh thích em."
Một nam sinh cao cao gầy gầy thanh tú, cản Tô Mộc ở dưới một cái cây, cùng lúc đó, trên mặt trắng nõn của nam sinh kia xuất hiện dám mây đỏ.
Tô Mộc bị một người xa lạ không quen ngăn lại, tự nhiên trong lòng là không vui , hơi hơi nhíu mày.
Không nói người trước mắt lại còn nhìn Tô Mộc đàn hát một khúc Trung ( thế giới của anh đã rơi vào bể tình ), còn có bạn bên cạnh hắn thảo luận ồn ào.
Vào buổi trưa là lúc tất cả mọi người đều tan học. Động tĩnh lớn như vậy, làm sao lại có chuyện mọi người không biết, người đi đường tốp năm tốp ba tụ tập lại đây, đám người càng ngày càng đông hơn.
Tô Mộc nhàn nhạt liếc qua đám người, nội tâm khẽ kinh ngạc, thầm kêu không xong, cô hơi vội vàng .
Ánh mắt chạm đến nam sinh phía trước, hắn rõ ràng có chút khẩn trương, co quắp cầm lấy đàn ghi-ta trong tay, cưỡng bách chính mình không đem căng thẳng viết ở trên mặt. Cùng lúc đó, trong ánh mắt nhưng lại lóe ánh sáng, thông thấu trong suốt, tràn trề hi vọng.
Giống như nổi lên dũng khí, nói ra, "Tô Mộc, có lẽ em không biết, anh thích em thật lâu, ngay từ ngày đầu tiên em bước chân vào trường đại học này... Anh không thèm để ý chuyện trên diễn đàn, anh có thể không thèm để ý chuyện em đã đi qua, nhưng anh nghĩ anh muốn tham dự chuyện trong tương lai của em, tiếp theo để cho anh chăm sóc em, có được không ?"
"Cùng một chỗ!"
"Cùng một chỗ!"
"Cùng một chỗ!"
Quần chúng vây xem ào ào hưởng ứng lời nói nam sinh kia, bắt đầu ồn ào , Tô Mộc thấy vậy có chút quẫn bách.
Tô Mộc nhìn thất trong con mắt kia tràn trề nhu tình, thẹn thùng , bối rối mà lại không biết làm sao. Nhưng vẫn ổn định tâm tình, nghiêm túc trả lời đến: "Nhưng tôi không biết anh là ai? Tên gọi là gì cũng không biết, lại đột nhiên xuất hiện tỏ tình thật khiến tôi khó khăn, cho nên thẹn thùng , hy vọng anh có thể tìm được người hiểu rõ anh, biết anh là ai, mà không phải tôi, ngay cả anh là ai cũng không biết."
"Huống chi, tôi đã có người trong lòng , xin lỗi."
"Cảm ơn anh thích tôi."
Mỗi một đoạn cảm tình đều đáng giá nghiêm túc đối đãi, nhưng là không có cách nào khác đáp lại tình cảm cũng muốn nghiêm túc cự tuyệt, nếu không, đến lúc làm cho người khác thương tâm.
Nam sinh kia mắt sáng trong vắt trong mắt khi nghe thấy lời nói của Tô Mộc, trong nháy mắt giống như là mất đi sắc thái ảm đạm thất sắc, khuôn mặt mang đỏ ửng cũng lập tức trắng bệch, môi khẽ nhúc nhích, muốn nói chút gì đó, nhưng lại cái gì cũng không nói ra.
Đúng vậy, cô ngay cả mình là ai cũng không biết, như thế nào sẽ đáp ứng mình đây? Thật sự là buồn cười a! Mình ngay cả chuyện cô có người trong lòng cũng không biết.
Người tham gia náo nhiệt thấy tỏ tình không thành công, cũng mất đi hào hứng, cũng chậm rãi rời đi. Nhưng có vài người muốn ở lại nhìn tiếp diễn, đối với bọn họ mà nói loại chuyện không quan hệ bọn họ, cũng có thể làm gia vị cho cuộc sống, làm cuộc sống khô khan vô vị mang đến một chút niềm vui thú.
Bình luận