Chương 64: Thế giới V: Đại thần, thỉnh cầu đụng ngã 15
Edit+beta: Linhlady
Về đến trong nhà, bị cảm giác thoải mái cùng thích ý bao quanh, bản thân thật lâu không trầm tĩnh lại, bởi vì đây là tình cảm của nguyên chủ với gia đình này, cô cảm nhận rất rõ ràng.
Đối với nguyên chủ mà nói, buổi tối trong nhà có thể mang đến cảm giác an toàn nhất. Bởi vì nguyên chủ từ nhỏ thân thể yếu nhiều bệnh, thường xuyên ở nửa đêm phát tác, cho nên cha mẹ Tô gia cho dù lúc công tác đang bận, buổi tối cũng sẽ trở về đến xem Tô Mộc một chút, dần dà, chuyện này liền thành ước định.
Hệ thống: Cho nên...
Hệ thống: Đây chính là lí do ngươi ngủ đến trưa, chơi game tới rạng sáng sao? Không biết xấu hổ: )
"Um, ta ngủ nhiều lắm Ngô, sao ~" giọng nói nhuyễn nhu thanh âm nũng nịu uyển chuyển, thần trí chưa thanh tỉnh, Tô Mộc hồ đồ lờ mờ nói chuyện với hệ thống đang làm ầm ĩ, còn mang theo ý làm nũng.
Nhưng mà hệ thống hiển nhiên đã quen dầu muối đều không ăn.
Hệ thống: ...
Hệ thống: Mau rời giường a! ! Nam chủ bị người khác bắt cóc rồi, ngươi còn ở trong chăn ngủ ngon.
"Um, được rồi được rồi." Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Tô Mộc mông lung mở mắt ra. Cô dụi dụi con mắt, ngồi dậy, thoải mái duỗi lưng một cái, "Hắc ~ "
"Biết rồi, biết rồi." Tô Mộc thanh tú ngáp một cái, bị hệ thống ầm ĩ khiến đầu có chút mơ hồ đau, hơi hơi nhíu mày.
Vén chăn lên, một cước giẫm lên thảm lông xù, bởi vì trong phòng mở máy sưởi, ấm áp dễ chịu, không có chút nào lạnh lẽo, Tô Mộc mặc quần ngủ tơ lụa, lộ ra bắp chân cùng mắt cá chân trơn bóng tuyết trắng, ngữ điệu bất mãn, nhỏ giọng nói lầm bầm:
"Ngủ cũng không cho người ta ngủ, thật sự là so với bà già còn phiền hơn, hừ ... Um, vẫn là buồn ngủ quá a!" Tô Mộc lại ngáp một cái, lười biếng đi vào buồng vệ sinh.
"Ta nghe thấy." Thanh âm hệ thống sâu kín vang lên.
Khiến Tô Mộc đang đánh răng kém chút nữa là bị sặc, mơ hồ hỏi: "Ta..."
Tô Mộc: Ta không còn lời nào để nói.
Rửa mặt xong, bởi vì ở nhà, hơn nữa bên ngoài yên tĩnh như vậy, Tô Mộc phỏng đoán, cha mẹ lại không ở nhà. Cho nên cũng chỉ là mặc thêm áo ngực, cứ dạng này mặc đồ ngủ đi đi lại lại, dù sao trong nhà có hệ thống sưởi rồi.
"Cô lỗ cô lỗ..."
Một cái thanh âm ở yên tĩnh gian phòng vang lên, tỏ ra dị thường lớn tiếng, còn may là ở phòng của mình, chỉ có mình cô, nếu không Tô Mộc không biết giấu mặt vào đâu.
- - - - - -
Tô Mộc đi xuống cầu thang, đi đến phòng khách, phát hiện trong nhà không có một bóng người.
Bỗng nhiên, Tô Mộc nhớ tới khi cô đang ngủ mẹ Tô có dặn dò cô một ít, nội dung là cái gì, Tô Mộc cũng không biết _ (:3" ∠ )_
Khi đó cô đang ngủ được có chút mơ hồ không rõ, nghe tai này lọt tai nọ, đều là tiến tai trái ra tai phải .
Thôi, thử xem trong tủ lạnh có cái gì ăn được không. Tô Mộc nghĩ như thế, xoay người đi phòng bếp.
Bình luận