Chương 49: Thế giới IV: Các Chủ, thỉnh cầu đụng ngã (End)
Edit: Linhlady
"Đã nghe chưa?"
Giọng nói trầm thấp từ tính dễ nghe, âm thanh hơi ôn nhu làm nàng hoảng hốt, qua một hồi lâu, nàng mới lẩm bẩm nói: "Ừm."
Nếu không, Tô Mộc dám chắc hắn lại lải nhải một hồi, thật vất vả mới xong, hơn nữa nếu như không phải Tô Mộc hiện tại vẫn là bệnh nhân, cái tên Ám Thất không biết xấu hổ có thể đem nàng ngay tại chỗ □□ .
Nghĩ đến ngay tại chỗ □□ , Tô Mộc có chút đỏ mặt.
Bởi vì nàng lại nghĩ tới lời nói của hệ thống.
Tô Mộc: Xem xem nàng thật sự bị hệ thống dạy hư mất rồi.
- -
"Tiểu Thất, tiểu Ám, Ám Thất, Thất Thất ~ "
Bây giờ Tô Mộc đang ôm cánh tay Ám Thất làm nũng, bởi vì nàng muốn ra đường đi chơi, dù sao đến thế giới này lâu như thế, nàng còn không có dịp đi xem chợ ở cổ đại ra sao, thuận tiện đi xem bây giờ Thược Dược ra sao.
"Đi mà, đi mà!" Tô Mộc cũng là vạn bất đắc dĩ, nên biết do chuyện lần trước, Ám Thất hận không thể đem nàng cột vào dây lưng hắn, một bước cũng không muốn nàng rời khỏi tầm mắt của hắn.
Tô Mộc cảm giác bây giờ mình hoàn toàn không thể tự do đi lung tung cho nên mới làm nũng với Ám Thất.
Tô Mộc nhìn vẻ mặt hắn không hề thay đổi khi nàng làm nũng có chút tức giận. Tô Mộc cầm tay Ám Thất cắn cho hả giận.
Với người tập võ như Ám Thất một chút này cũng không là gì, nàng muốn cắn thì cắn, nếu như cắn mà buông tha ý nghĩ này thì tùy ý nàng. Chỉ là một lát sau hắn cảm thấy trên tay ướt át, vẫn là cái loại ấm áp đó, từng ly từng tý cảm nhận từ trên tay mình.
Ám Thất bắt đầu luống cuống tay chân, Tô Mộc cũng nhả ra, cúi đầu.
Ám Thất vội vàng nhẹ nhàng nâng mặt Tô Mộc lên, thấy nàng im lặng rơi lệ, Am Thất dùng ngó nhè nhẹ lau sạch nước mắt cho nàng, cũng không đành lòng cự tuyệt "Ta đáp ứng được chưa." Nếu để nàng khóc thì thà hắn đáp ứng nàng còn hơn.
Nàng muốn đi thì hắn sẽ phái thêm một ít người thân thủ tốt đi theo bảo vệ nàng, nếu không phải là hôm nay hắn có chuyện rất trọng yếu, thì hắn đã bồi nàng ra ngoài, nếu không sao hắn nỡ ngăn cản nàng.
"Đừng khóc ." Nàng khóc đến tâm hắn đau, trước kia hắn không hiểu tình cảm, hiện tại hiểu, luôn cảm thấy chuyện tình cảm rất tế nhị, làm cho người ta muốn ngừng mà không được cào lòng người ngứa ngáy.
"Chàng đồng ý với ta rồi, không cho chàng đổi ý. " Tô Mộc này mới dừng lại nức nở, nếu không phải cảm thấy nước mắt nữ nhân là vũ khí tốt nhất, nàng mới không khóc đâu.
"Ân, không hội." Ám Thất cúi đầu hôn lên nước mắt Tô Mộc, "Vậy nàng cẩn thận một chút, lúc đó ta sẽ phái thêm người đi theo nàng."
"Chàng không đi với ta?" Tô Mộc trừng lớn mắt rưng rưng, có chút ít thất lạc.
"Hôm nay trong các bàn chuyện rất quan trọng, ta thoát thân không được." Ánh mắt thâm thúy Ám Thất nhìn thẳng Tô Mộc, sóng mắt lưu chuyển, "Xin lỗi."
Bình luận