Chương 40: Thế giới IV: Các Chủ, thỉnh cầu đụng ngã 7
Edit+beta: Linhlady
Tô Mộc thong thả ung dung bước từng bước nhỏ, đi tới hậu hoa viên, nàng muốn gặp nữ chủ phải đi qua một hoa viên mới có thể đến đạt chỗ ở của nàng ta- - phong viên, chỗ đó cũng là nơi cách chỗ ở của vương gia gần nhất.
Nhưng thật ra trong hậu viện vương gia cũng chỉ có hai người Tô Mộc cùng nữ chủ mà thôi. Nguyên chủ chỉ là chiếm sủng ái nhất thời Tư Đồ Mặc Uyên, cho nên nguyên chủ mới lớn lối như vậy, hai người hậu viện có thể tạo ra sóng gió to lớn gì đây, hậu viện này muốn làm gì cũng không làm nổi.
Còn cái tên phong viên này là dựa theo người trong lòng của hắn ta mà đặt. Nàng gọi thẩm phong, ý là thanh mai trúc mã với nam chủ cùng nhau lớn lên, nam chủ ở giai đoạn thanh xuân u mê, tình cảm trong nội tâm gợn sóng, rất thích tiểu cô nương kia thường thường làm bạn ở bên cạnh mình, chỉ tiếc nàng ấy vừa ra đời liền mang bệnh trong người, lúc cập kê mười lăm tuổi, bệnh tình càng nặng thêm, cộng thêm buồn bực không vui, cuối cùng bệnh không dậy nổi buông tay nhân gian.
Bất quá, nàng đã ở trong lòng nam chủ chiếm cứ một vị trí, vì nàng mà kỷ niệm, nên đặt tên nơi ở gần mình nhất là phong viên, nhưng bây giờ nữ chủ lại có thể vào ở, xem ra người trong lòng kia cũng chỉ là chấp niệm nhất thời trong nội tâm của hắn ta mà thôi.
Tô Mộc thở dài, không khỏi tăng nhanh bước chân, đi tới phong viên, không để ý vườn hoa ngày thường mình vẫn yêu thích nữa, hiện tại chỉ muốn nhanh chóng đến gặp nữ chủ.
Dùng một cái tay vỗ vỗ mu bàn tay còn lại, Tô Mộc tự nói với mình không cần gây sự. Ríu rít ríu rít, Thược Dược gây sự trước mình, huống chi Ám Thất còn không ở đây, sức để nàng gây sự cũng không có, trước tiên vẫn là đừng đắc tội nữ chủ thì hơn.
Dù sao trong tương lai sẽ có thật nhiều người có quyền có tiền đứng ở sau lưng nàng ta, bây giờ mình lại đi đối đầu, ngáng chân nàng ta, việc này không là tự đi tìm chết sao? Cái cô biểu muội kia chính là một ví dụ sống sờ sờ, không, nguyên chủ nàng cũng là ví dụ máu chảy đầm đìa.
Cho nên vẫn an phận một chút sẽ tốt hơn.
Huống chi đợi lát nữa, lỡ may nam chủ xuất hiện, sau đó cho là mình đi tìm nữ chính gây phiền toái, vậy thì xong đời. Trước kia nàng là người đẩy nữ chủ xuống sông, bị vương gia cảnh cáo không cần bày trò để ngáng chân nữ chủ.
Nếu như một tháng trước, Tư Đồ Mặc Uyên còn có thể nói vài lời bảo vệ nàng, như vậy một tháng sau, Tô Mộc không dám xác định. Từ khi nữ chủ xuyên qua, Tư Đồ Mặc Uyên cũng là thật lâu không có tới nàng nghe nàng gảy đàn. Phải biết lúc trước hắn ta rất thích nghe nguyên chủ gảy đàn, là vì bộ dáng khi nguyên chủ gãy dàn vô cùng giống người trong lòn hắn ta.
Rất nhanh đã đến trước cửa phong viên.
Đứng ở ngoài cửa vòm hình bán nguyệt, Tô Mộc đánh giá phong viên, trước mặt khí thế dồi dào, bên trên là tấm biển thiếp vàng, chữ viết khí thế khoáng đạt. Nam chủ đối với người trong lòng quả là dụng tâm, nhưng nhìn qua lại không giống nơi ở của nử tử.
Bình luận