Chương 38: Thế giới IV: Các Chủ, thỉnh cầu đụng ngã 5
Edit+beta: Linhlady
"Bản vương làm sao lại quên Mộc Nhi được?" Cách đó không xa truyền đến âm thanh nam tử, có chút khàn khàn, lại mang theo mị hoặc nói không nên lời.
Tô Mộc ngẩng đầu nhìn lại, nhìn thấy nam tử mặc áo lam đi về phía mình, khiến nàng ngây người, ngồi ở trên ghế không nhúc nhích, trơ mắt nhìn nam tử áo lam đi tới.
Đợi lúc hắn đi vào, Tô Mộc mới thấy rõ hắn, dáng người cao gầy xinh đẹp nho nhã. Y phục làm bằng tơ lụa băng lam thượng hạng, thêu lá trúc tao nhã lịch sự, đường viền là hoa văn tuyết trắng trên đầu hắn gài ngọc trâm. Khéo léo tô đậm tạo ra một vị công tử diễm lệ phi phàm.
Hắn nhếch miệng lên, nụ cười kia có điểm giống như thiếu niên phong lưu. Cái cằm khẽ nâng lên, mắt hạnh có chút gian xảo, sáng lạn như dải ngân hà.
Eo buộc ngọc đái, trong tay cầm quạt xếp ngà voi. Bên ngoài lan can trong hoa viên, xinh đẹp như phù dung dưới ánh trăng, màu đỏ nhạt, sáng rỡ như muốn cho gọi mùa xuân về.
Trong nhất thời Tô Mộc sửng sốt, không hổ là nam chủ, bộ dáng như vậy đứng bên cạnh Ám Thất cũng khó phân cao thấp, quả nhiên là tiểu thuyết xuyên không, mỹ nam cái gì a, tùy ý có thể nắm một bó to, nữ chủ thật sự là có mắt nhìn a.
"Nhìn thấy bản vương tại sao không có phản ứng?" Nam tử dùng quạt xếp trong tay nhẹ gõ đầu Tô Mộc, ánh mắt lại lơ đãng nhìn Ám Thất một cái rồi thu hồi đến, nhìn Tô Mộc trước mắt đang ngây người "Chớ không phải mới ngắn ngủi mấy ngày, nàng đã quên bản vương."
Tô Mộc khẽ hé miệng, chuẩn bị nói chuyện.
Lời nói chưa ra khỏi miệng, liền bị nam tử cắt đứt , " Bộ dáng nàng vô tình như vậy, gọi bản vương thật thương tâm a." Nam tử lập tức làm ra dáng vẻ uể oải.
Tô Mộc phản ứng lại, mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên mừng rỡ, lập tức đứng dậy. Cũng không biết nghĩ đến cái gì, trên mặt lại không còn dáng tươi cười.
Sợ Ám Thất ở bên sẽ ảnh hưởng đến hành động của mình, trong khi đối tượng mình tiến công chiếm đóng chính là hắn, làm sao có thể ở trước mặt của hắn cùng với nam tử khác thể tình cảm? Nói cách khác, độ hảo cảm của Ám Thất liền khó xoát.
Cho nên nàng lui xuống bên cạnh thân thể Ám Thất, ở bên tai hắn nói nhỏ, "Ta muốn ăn bánh hoa lê ở tụ phúc lâu."
Ám Thất tự nhiên cũng biết Tô Mộc muốn đẩy mình ra, nhếch miệng, trong lòng hết sức bất mãn, nhưng vẫn nghe lời Tô Mộc tránh ra, mắt không thấy tâm không phiền, hừ.
Làm người thật là khó, làm một ngườu tiến công chiếm đóng người khác càng khó QAQ
Ám Thất đi rồi, Tô Mộc khẽ thở ra một hơi, thật ra nàng cũng không xác định Ám Thất có đi hay không, nếu không đi, nàng bị kẹt ở giữa thật khó làm người.
Nam tử đem động tác Tô Mộc thu hết vào mắt, cũng không nói cái gì. Hắn biết người kia ở bên cạnh Tô Mộc là người Tô Mộc cách đây một tháng ở ngoài nhặt được, nếu không phải Tô Mộc đeo bám dai dẳng, hơn nữa thuộc hạ hắn đi điều tra hắn(AT), phát hiện gia đình hắn thật sự là trong sạch, cả nhà bởi vì bị thổ phỉ cướp giết, hắn lại có chút ít công phu, tay không khó địch nổi chúng, cứu được mẫu thân, sau đó mẫu thân lại ở trên đường chết bệnh, nếu không phải là biết rõ hắn cũng sẽ không cho người này vào vương phủ.
Bình luận