Chương 34: Thế giới IV: Các Chủ, thỉnh cầu đụng ngã 1
Edit+beta: Linhlady
Trở lại không gian Tô Mộc vẻ mặt mộng bức, ta là ai? Ta ở đâu? Phát sinh chuyện gì?
Rất lâu sau mới hồi phục tinh thần, đi vào trong phòng, vuốt vuốt huyệt thái dương đến giảm bớt mệt mỏi vài ngày này lúc ngủ cũng không thể duỗi thẳng chân, cũng không để ý giọng nói hệ thống nhắc nhở cô thay quần áo, đã nằm trên giường mềm mại, đắp chăn xong ngủ say, xem ra thật sự mệt chết rồi.
Quay lại thời điểm trước khi Tô Mộc trở lại không gian...
Khi phát hiện hệ thống trò chơi không còn hạn chế hoạt động thân thể, Tô Mộc vừa ra ngoài sơn động đã gặp một người đàn ông xa lạ. Người kia vừa nhìn thấy Tô Mộc cũng ngây ngốc một chút sau đó nhanh chóng khôi phục lại, hắn không hề nghĩ tới từ nơi này còn có thể xuất hiện một người khác.
Người kia cong cong khóe miệng, vừa vặn, đến một cái giải quyết một cái.
Tô Mộc giương mắt, chạm đến ánh mắt sắc bén của người kia khi nhìn thấy mình giống như nhìn con mồi, Tô Mộc không khỏi sợ run cả người, người này thật đáng sợ, chỉ sợ khó đối phó, cô muốn vội vàng thoát khỏi.
Kết quả không đợi Tô Mộc mở miệng, người kia nhanh chóng hướng về phía Tô Mộc lao đến, một lời không hợp liền đấu võ.
Tô Mộc ( Nhĩ Khang tay: Đại huynh đệ, dừng lại. Không cần đánh, nói một chút, tôi là NPC a! Có cô, có người dẫn anh bay a!
Trong lúc Tô Mộc đang suy tư, quả đấm mạnh mẽ lao tới, Tô Mộc vội vàng ngẹo đầu, quả đấm lệch mục tiêu sượt qua bên tai, trong nháy mắt Tô Mộc cảm thấy bên tai hơi đau nhức, điều này có thể thấy người kia dùng bao nhiêu khí lực để đối phó để đối phó với cô, "Đáng giận."
Tô Mộc không có cách nào khác cuối cùng động thủ với người kia, nhanh chóng bắt cổ tay của hắn, cổ tay của người kia rất thô, Tô Mộc chỉ có thể miễn cưỡng bắt lấy. Mượn lực từ cổ tay của người kia, thân thể một bên, nhảy lên, hai chân dùng sức đá vào bên hông.
Người kia bị đau "Khàn" một tiếng, lảo đảo hướng lui về phía sau mấy bước, hai mắt trừng lớn nhìn Tô Mộc, Tô Mộc đã dùng phần lớn khí lực ở hai chân.
Mắt thấy người kia nhanh chóng khôi phục bộ dáng ban đầu, Tô Mộc nhân lúc hắn đang bị đau, bước chân vội vàng, nhanh chóng chạy vào một bên bụi cỏ dại sinh trưởng, chạy trối chết, tuyệt không dám quay đầu lại, chỉ sợ vừa quay đầu lại có thể trông thấy người kia.
Tô Mộc thầm nghĩ, người kia thật sự mặc kệ ngươi là ai, chỉ cần gặp hắn là xông vào đánh nhau, nhưng loại người đó mới hợp với loại trò chơi này. Không hề cố kỵ, vô luận nam nữ, một lời không hợp liền đánh nhau.
Vừa lúc đó, đồng hồ đeo tay bắt đầu lóe lên, Tô Mộc không kịp bận tâm chuyện này, đầu óc không kịp suy nghĩ, trong dầu chỉ nhớ một chuyện chạy mau, bằng không chuyện mất mạng là đương nhiên, vừa nghỉ tới đó chận lại bước nhanh hơn, cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân.
Bình luận