Chương 30: Thế giới III: Mở ra hình thức phụ bản 5
Edit+beta: Linhlady
Đợi đến khi Tô Mộc tỉnh lại lần nữa, phát hiện trời đã sáng. Có lẽ do cô ngủ nhiều quá, cho nên khi tỉnh lại thời gian còn sớm, cô biết bởi vì Bích luôn dậy sớm hơn cô, bây giờ cô nàng còn đang ngủ.
Tô Mộc nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện trừ mình thì mọi người đa số đều đang ngủ, nhưng cũng có vài người đã tỉnh.
Tô Mộc nhìn về phía bọn họ một lúc, bọn họ cũng đúng lúc nhìn lại Tô Mộc. Nhìn Tô Mộc giật giật khóe miệng, khẽ mỉm cười, Tô Mộc lễ phép cũng đáp lại bọn họ một nụ cười tươi tắn.
"Bích, tỉnh." Cô lay nhẹ Bích bên cạnh, làm cho cô ấy tỉnh dậy sớm hơn.
"Ưm" Bích dụi dụi con mắt, cũng lập tức đứng dậy.
"Chúng ta nên chuẩn bị một chút." Cô nhìn Bích nói mục đích của mình, Tô Mộc cũng đứng dậy theo bắt đầu sửa sang lại quần áo của mình một chút, chuẩn bị đến dòng suối nhỏ gần đó rửa mặt.
Nhìn thoáng qua Bích còn ở trạng thái mông lung, Tô Mộc khẽ thở dài một cái, nói với cô nàng mình đi tới dòng suối, rồi xoay người rời đi.
Thời gian trôi qua, các đội viên khác cũng lục tục tỉnh lại.
Đợi đến Tô Mộc lúc trở lại, các đội viên cũng đã tỉnh dậy. Một nhóm người đã bắt đầu ăn thực vật để bổ sung thể lực, chuẩn bị làm nhiệm vụ tiếp theo. Mà Lâm Na cùng Bích, hai người đang đùa giỡn, trên mặt đều tràn ánh sáng rỡ, dáng vẻ tươi cười.
Chứng kiến cảnh tượng này, lông mi Tô Mộc khẽ run, tối tăm hạ mí mắt, không biết loại cảnh tượng này có thể duy trì tới khi nào. Đến lúc đó, những chuyện như bây giờ ai còn nhớ? Ai cũng không nói trước được, ở trước ích lợi, trước sự sinh tồn, mọi người đến cùng sẽ lựa chọn cái gì?
Thật ra không phải Tô Mộc không muốn nói với mọi người tiếp theo nhiệm vụ cuối cùng là cái kia, nhưng nói ra cũng không còn hữu dụng, chỉ khiến mọi người thêm nghi kỵ lẫn nhau thôi, sẽ làm bọn họ lo lắng đề phòng. Chi bằng không nói, để bọn họ có vài ngày thoải mái vui đùa, nói không chừng đến thời điểm đó chuyện phản bội nhau sẽ ít hơn.
Hệ thống cũng đã nói nhiều lời vô ích, nó cũng bất đắc dĩ nói với cô. Nếu như mỗi người đều biết, chẳng phải cái thế giới trò chơi này sẽ loạn hết sao?
Cho nên, Tô Mộc lựa chọn giấu giếm chuyện này. Dù sao, nếu quả thật tất cả mọi người hoàn thành nhiệm vụ , cũng sẽ có 1 tiếng đồng hồ giảm xóc kỳ, đến lúc đó cô sẽ nhắc lại cho bọn họ đi.
Lâm Na đang vui vẻ cười đùa với Bích lơ đãng thoáng nhìn xa xa, thấy Tô Mộc toàn thân mang một loại hơi thở thương cảm, nghiêng đầu, không hiểu cô vì sao lại bi thương, hiện tại tất cả mọi người không phải rất tốt sao? Quả nhiên người phương đông luôn khiến cho người ta thấy một loại cảm giác thần bí, các cô gái cũng đều như thế này sao?
Bình luận