Chương 5: Thế giới I Hội trưởng thỉnh cầu đụng ngã(4)
Edit: Linhlady
Beta: Cánh cụt bé nhỏ
Về đến nhà đã nghe tiếng của Tô Mộc, bởi vì được ăn Tiramisu mà tâm tình vui vẻ hơn. " Dì Tô , bọn cháu đã trở về "
"A! Trở về rồi sao, mệt không, dì nói thím Lý làm ít đồ cho các con ăn" nói xong để sách trên tay xuống , đến bên bọn họ, trò chuyện vớt Tô Mộc.
"Mộc Mộc mua cái gì vậy? " nhìn trong tay Tô Mộc cầm theo nhiều hộp đồ ngọt, bà mỉm cười hỏi.
"Dì Tô, dì xem cái này ăn thật ngon" nghe mẹ Tô nói, Tô Mộc phảng phất có cảm giác được đồ ngọt mềm mại như tơ lụa ở trong miệng mình , hai mắt tỏa sáng, lập tức mang hộp bánh để trên bàn, lấy ra cho mẹ Tô xem.
Tô Cảnh Niên ở đứng một bên buồn cười nhìn cô,bộ dạng bán manh, lại nghĩ tới khi Tô Mộc ăn đồ ngọt, thật sự quá manh, chính mình cũng bị sự đáng yêu của cô mà trở nên vui vẻ.
Trong lúc nhất thời cũng quên vấn đề rối rắm ở trên xe, giống như cam tâm tình nguyện chỉ cần Tô Mộc vui vẻ.
Tô Cảnh Niên không biết bản thân mình như thế nào , bản thân gần đây có chút kì lạ ?
"Anh Cảnh Niên , em muốn mang quần áo cho dì Tô xem." Tô Mộc nhìn Tô Cảnh Niên đang ngẩn người suy nghĩ, duỗi tay ý bảo hắn đem đồ cho cô.
" A (′-w-' )." Tô Cảnh Niên hồi thần liền đem đồ trong tay đưa cho Tô Mộc.
Tô Mộc vừa cầm đồ không thể chờ thêm liền lấy quần áo, ướm trên người khoa tay múa cho mẹ Tô xem, "dì Tô , đẹp không? Đẹp không?"
"Đẹp lắm, dì thấy Mộc Mộc mặc cái gì đều dễ nhìn" Mẹ Tô cười tủm tỉm nhìn Tô Mộc.
Trong lòng mẹ Tô không khỏi vui vẻ, mặc kệ năm đó xảy ra chuyện gì, hiện tại cũng rất tốt lắm,không phải sao, nhìn bộ dáng của Tô Mộc, coi như là không phụ lòng năm đó bạn tốt chết đi.
______________cập đến một người dùng
Sau buổi cơm tối hai giờ, Tô Cảnh Niên đột nhiên nhớ tới di động còn ở trong túi Tô Mộc, là bởi vì nói tránh hắn chăm chú nhìn vào mà không tập trung giúp cô chọn đồ nên tịch thu.
"Cốc cốc" không có người sao?
"Mộc Mộc, Mộc Mộc" qua một lúc lâu, vẫn không có tiếng trả lời.
Có thể cô ngủ rồi. Có nên đi vào hay không, nhìn một chút sẽ không ồn ào làm cô tỉnh nên anh vẫn vào nhì thử xem. Ngộ nhỡ cô đá chăn mền thì làm sao bây giờ! Tô Cảnh Niên đứng ngoài rối rắm nửa ngày.
"Răng rắc" cuối cùng vẫn là mở cửa đi vào. Rón ra rón rén đi vào, rất sợ đánh thức người đang ngủ say trên giường.
Tô Cảnh Niên đi vào liền nhìn thấy cảnh này, hai đùi trắng nõn bại lộ ở không khí, chỉ dùng chăn mền che ngang bụng, cả người cuốn rúc vào góc giường, tóc dài xoã tung trên gối, đôi lông mày nhíu lại,giống như cô đang gặp cơn ác mộng.
Đúng là cô đang gặp ác mộng.
Cảnh tượng Tô Mộc nhìn thấy rất kì quái, là một cô bé đang đứng trước giường bệnh, mặt dại ra nhìn người trên giường,sau đó như bị phát điên gào khóc. Tô Mộc có thể cảm nhận được nội tâm cô bé bi thương, bất lực cùng sợ hãi, giọng đấy là cảm nhận của chính cô, lại giống như cô chính là cô bé này.
Bình luận