Chương 4: Thế giới I Hội trưởng thỉnh cầu đụng ngã(3)
Edit+beta: Linhlady
Trong hơn mười ngày, Tô Mộc cảm giác mình đã xoát độ hảo cảm của Tô Cảnh Niên với tốc độ không tưởng, nhưng vì sao mỗi lần chạm đến đến ánh mắt ôn nhu của Tô Cảnh Niên , luôn sẽ có một loại cảm giác rõ ràng mình đang chiếm đóng hắn, tại sao lại giống như là hắn tiến công chiếm đóng chính mình, cảm giác này khiến Tô Mộc buồn bực rất lâu.
Tô Mộc cảm thấy chuyện sau tiến công chiếm đóng lại phức tạp hơn. Nhưng nghe ệ thống nói, khi rời khỏi thế giới, hệ thống sẽ an bài cho cô cơ hội chết đi.
Lúc này Tô Mộc thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy một tia không đành lòng. Dù sao con người cũng có tình cảm, chung đụng lâu, khó tránh khỏi sinh ra một chút tình cảm, chỉ sợ đến thời điểm rời đi không cam lòng a.
_____đây là đường ranh giới Tô Mộc khó chịu______
Tô Mộc phát hiện đa số quần áo đều để lại nước ngoài, mang về nước không đủ dùng, lại không quen thuộc nơi này . Cho nên cô dự định nhờ Tô Cảnh Niên mang mình mua quần áo. Tô Mộc đột nhiên cảm thấy kỳ thật có một người anh trai cũng rất thích, được hắn cưng chìu, nhường cho ngươi, giúp đỡ ngươi. Giúp ngươi làm chuyện ngươi không muốn làm. Tô Mộc cảm thấy tất cả đều rất tuyệt, nhưng lại không biết rõ là lạ ở chỗ nào, nhiệm vụ vẫn như cũ không có tiến triển.
Tô Mộc nghĩ rất lâu, cũng nghĩ không ra nguyên nhân gì, cũng chỉ phải tạm thời buông tha cho ý nghĩ này.
"Anh Cảnh Niên, em muốn đi mua quần áo, em gái Mộc Mộc đáng yêu đều không có quần áo mặc . Anh cùng em đi dạo phố, nha ,nha!" Tô Mộc lay cánh tay Tô Cảnh Niên, vẻ mặt đầy mong đợi.
Trong lòng Tô Mộc lại tự châm chọc, nếu như ở thực tế, đánh chết cô cũng không làm được. Một khi không còn tiết tháo chuyện gì cũng có thể làm được.
"Được rồi, được rồi" Tô Cảnh Niên bất đắc dĩ vuốt vuốt tóc Tô Mộc, mặt tràn đầy sủng ái. Nhưng Tô Mộc biết rõ đây là sự sủng ái mà anh trai dành cho em gái. Nhưng hiện tại Tô Cảnh Niên đối với Tô Mộc vẫn có một chút hảo cảm.
___________________
"Anh, bộ này đẹp không hay bộ này hơn " Tô Mộc so đo hai bộ trên tay, vẻ mặt buồn rầu hỏi. Phàm là con gái ai cũng thích đi dạo phố, Tô Mộc cũng không ngoại lệ.
"Tô tiểu thư, hai bộ đều rất đẹp, cô có muốn thử không?" Nhân viên bán hàng không ngừng đề cử, tự nhiên sẽ nó lời êm tai. Trong mắt Tô Cảnh Niên chợt lóe qua một tia tán thành, rất đồng ý với lời của người nhân viên.
"Thật ? Vậy tôi đi thử một chút" Tô Mộc vẻ mặt sung sướng. Sau đó,liền bước vào phòng thay đồ.
"Tô Tô, ngươi có phải quên cái gì hay không? Ân? !" Hệ thống đột nhiên toát ra câu này.
" Không có quên gì. Bây giờ ta không có đồ mặc, ngươi lại còn nói ta." Giọng nói Tô Mộc ủy khuất, chu miệng nhỏ làm nũng với hệ thống.
"....Được rồi." Đối với Tô Mộc thỉnh thoảng giả vờ đáng yêu hệ thống đã miễn dịch, nhưng cũng không làm vẻ mặt nghiêm túc được.
Bình luận